Còn về cây bút này, Ý Châu cúi đầu nhìn nó.
Ngọc bội vừa mới được trả lại cho chủ nhân, nàng lại mang về một vật khác của hắn. Lỗi lầm cứ thêm bớt nhưng vẫn chẳng thể sửa đổi, dường như nàng đã sinh lòng yêu thích việc thu thập những thứ Tạ Tấn Chi từng chạm qua.
Không được, nàng không thể cứ mãi mong cầu đồ đạc của Tạ Tấn Chi như thế. Nếu Tạ Tấn Chi cự tuyệt, nàng cũng sẽ chẳng thấy sao cả. Nhưng hắn đã cho nàng, thực sự đã đưa cho nàng.
Ý Châu không cưỡng lại được sự cám dỗ ấy. Nàng nắm chặt cây bút trong tay như nắm lấy một cây định hải thần châm, cảm giác như mình cũng học được vài phần khí thế của Tạ Tấn Chi.
*Định Hải Thần Châm (定海神针) là một vật phẩm thần thoại trong văn hóa Trung Quốc, đặc biệt nổi bật trong tác phẩm Tây du ký. Đây là một cây châm có khả năng thay đổi kích thước và sở hữu sức mạnh cực kỳ lớn, có thể dùng để kiểm soát sóng gió và biển cả.
Viết chữ cũng là dùng, đặt bên gối cũng là dùng. Nàng chỉ là dùng nó nhiều hơn một chút, không đem cho người khác, cũng không để Tạ Thanh nhìn thấy, chẳng lẽ không được sao?
Chẳng lẽ không thể dùng bút của ca ca như vậy sao?
--
Trước khi tới tư thục, Ý Châu mang theo điểm tâm từ trù viện đi tìm Tạ Tấn Chi một chuyến.
Nàng vẫn còn nhớ rõ lần trước Tần thị chê Tạ Tấn Chi gầy, nghĩ thầm phận làm muội muội, nên kịp thời quan tâm huynh trưởng một chút cho phải đạo. Chỉ là lần này nàng không vào được.
Tùng Ngôn tỏ vẻ xin lỗi, nói đại công tử hôm nay đang bận việc quan chưa về, cũng không tiện tùy ý cho nàng vào phòng như lần trước. Điều này làm Ý Châu vốn đang chột dạ bỗng căng thẳng hẳn lên, suýt chút nữa nàng đã tưởng chuyện mình lén lút ướm thử triều phục của hắn đã bị phát hiện rồi.
Nàng đứng trước cửa ngập ngừng hồi lâu, mới hỏi Tùng Ngôn: "Huynh trưởng hôm nay có mặc triều phục không?"
"Dĩ nhiên là có rồi."
"Ngọc bội cũng đeo chứ?"
"Có đeo ạ, công tử đã hứa với tiểu thư rồi mà?"
Vậy chắc không phải bị phát hiện đâu nhỉ? Ý Châu thở phào nhẹ nhõm, đưa hộp điểm tâm cho Tùng Ngôn: "Đã vậy ta cũng không quấy rầy nữa, lần sau sẽ lại đến. Nếu ca ca về, ngươi hãy nhắn lại là chờ ta tan học sẽ tới tìm huynh ấy, được không?"
Tùng Ngôn gật đầu đồng ý. Ý Châu thừa thắng xông lên, hỏi xem ngày thường Tạ Tấn Chi thích gì. Tùng Ngôn gãi đầu đáp: "Chắc là trà chăng, công tử thường hay thưởng trà."
Ý Châu ghi tạc vào lòng.
Ánh mắt nàng lướt qua cái cây trước cửa phòng Tạ Tấn Chi, trong lòng hơi tiếc nuối vì cây này to quá, có trộm về cũng chẳng biết giấu vào đâu. Thế là nàng chỉ đành ngồi xổm xuống, sột soạt nhặt mấy hạt rụng trên đất, định bụng sẽ tự mình gieo trồng xem sao.
Nhớ lời hứa với Tạ Tấn Chi, ngày đầu tới tư thục, Ý Châu dậy từ rất sớm. Bất ngờ thay, vừa ra khỏi cửa đã thấy bóng dáng lãnh đạm của ai đó đứng đợi dưới hành lang.
Nghe nói mấy ngày nay lão phu nhân lâm bệnh trằn trọc không yên giấc, hậu bối đều phải túc trực hầu hạ, nên họ cũng ăn mặc đơn giản, thanh đạm hơn. Tạ Thanh mặc một bộ trường bào cổ giao màu đen khói, mái tóc buộc cao gọn gàng sắc sảo, tóc mái rủ xuống che bớt một phần chân mày.
Đai bảo vệ cổ tay thắt chặt lộ ra đường nét cánh tay săn chắc. Nghe tiếng bước chân, hắn quay đầu lại liếc nhìn nàng một cái. Vẫn gương mặt không chút cảm xúc ấy, hắn chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng đi trước dẫn đường.
Dù có hơi sợ hắn, Ý Châu vẫn hít một hơi thật sâu, cố ý bắt chuyện cho phải phép: "Tạ Thanh, sao huynh dậy sớm thế?"