"Kết quả là vì muốn kiếm chút đồ rừng cho mẫu thân ngươi mà đâm đầu vào núi mất mạng, rồi nàng cũng chạy mất tích."
"Ngươi muốn đọc sách à, thế thì ngươi vẫn chưa đủ thông minh đâu, chẳng học được bài học nào từ phụ thân ngươi cả."
"Nhìn ta làm gì? Ngươi tìm ta đòi sự lựa chọn à, phụ mẫu ngươi còn chưa từng lựa chọn ngươi, ta nuôi cái miệng này của ngươi đã là quá nhân từ rồi, đi đi, việc của ai người nấy làm đi."
Ý Châu giống như một hạt gạo chưa chín kỹ, bị người ta gạt sang một bên.
Còn vị trí ngồi ở gian trên, dĩ nhiên phải dành cho một nam đinh khác trong nhà. Mỗi khi tiên sinh buông lời khen ngợi người kia học hành không tệ, Lưu phụ lại ngẩng cao đầu hãnh diện như thể nhà sắp sản sinh ra một vị Tú tài, Cử nhân đến nơi, rồi ở trên bàn cơm thao thao bất tuyệt về những đạo lý kinh nghiệm. Chỉ vào những lúc ấy, Ý Châu mới có cơ hội lén lật xem vài trang sách cũ người kia đã dùng qua.
Chẳng giống như bây giờ, mỗi một món đồ bên tay nàng đều tinh xảo, sạch sẽ, chỉ thuộc về một mình nàng và cũng chỉ đề tên nàng, tuyệt nhiên không có sự lựa chọn thứ hai nào khác.
Tất cả những gì nàng có được lúc này, cả cơ hội được đặt chân qua cánh cửa Tạ gia, đều là nhờ Tạ Tấn Chi đã nhìn thấy nàng, đưa nàng trở về.
Chính là Tạ Tấn Chi đã lựa chọn nàng.
Với Tạ Ý Châu, chuyện không phải là "gà có trước trước hay trứng có trước", mà là "có huynh trưởng trước mới có Tạ Ý Châu". Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, trái tim nàng đã đập loạn nhịp.
Cả người nàng dường như biến thành một miếng bánh ngọt mềm mại tan chảy. Nỗi day dứt vì đã lừa dối Tạ Tấn Chi, quyện cùng lòng cảm kích nồng nàn đối với hắn cứ thế dâng trào không dứt, cuối cùng kết lại thành một tiếng "ca ca" dịu dàng nơi đầu môi.
Nàng thật tệ, đã chiếm lấy vị trí muội muội của người ta, lại còn tham lam nhớ thương đồ đạc của hắn. Phải làm sao mới có thể báo đáp được ân tình mà Tạ Tấn Chi đã ban tặng đây?
Ý Châu đợi cho nét mực của chữ "Tạ" vừa khô, đột ngột hỏi nha hoàn rằng Tạ Tấn Chi còn thiếu thứ gì.
Nha hoàn ngẩn ngơ: "Thiếu thứ gì ư? Đại công tử gia thế hiển hách, xưa nay chẳng thiếu thứ gì trên đời. Nếu nhất định phải chọn ra một điểm chưa hoàn mỹ, thì có lẽ là tình thân hơi bạc bẽo chăng?"
"Mẫu thân của đại công tử mất sớm, quan hệ giữa ngài và Sùng Văn hầu lại không tốt, đối với hai vị chủ tử khác cũng chỉ dừng lại ở mức xã giao."
Nha hoàn không dám bàn tán quá nhiều về chủ tử, chỉ bồi thêm một câu: "Nếu tiểu thư có lòng, ngày thường hãy quan tâm đến đại công tử nhiều hơn là tốt rồi."
Tình thân bạc bẽo... đây dường như là thứ duy nhất mà Tạ Ý Châu có thể bù đắp được.
Đêm đến khi đã lên giường, Ý Châu đặt cây bút ngay ngắn bên gối, vẫn như mọi khi, nàng tự ngẫm lại xem ngày hôm nay mình có sơ hở chỗ nào hay không. Cảm giác tội lỗi của kẻ chiếm giữ tổ của người khác chưa bao giờ nguôi ngoai, nhưng Ý Châu cũng không định trốn tránh hay quên lãng nó. Nàng chung sống với nỗi niềm ấy, đồng thời mang theo sự dè dặt đó mà đón nhận tất cả những gì Tạ gia ban cho, bao gồm cả Tạ Tấn Chi.
Dù là đi tư thục hay làm bất cứ việc gì Tạ gia sắp xếp, Ý Châu đều an phận làm theo. Với nàng, cơ hội được đền đáp Tạ Tấn Chi mới là điều trân quý nhất. Nàng sẽ nỗ lực quan tâm ca ca, sẽ làm một người muội muội mà hắn mong muốn, làm một hài tử ngoan nhất trong lòng hắn giữa chốn Tạ gia này.