Chương 2

Tuy nhiên, chuyện gả nàng đi đã là lẽ đương nhiên, chẳng có gì phải bàn bạc thêm.

Lưu phụ vốn định hôm nay sẽ cùng Ý Châu bàn chuyện hôn sự, nào ngờ nàng lại trở về trong bộ dạng đầy thương tích, phía sau còn có lý chính và một nam tử đi cùng.

Nam tử dáng dấp cao lớn, y phục trên người tinh xảo quý giá, toàn thân toát lên vẻ tao nhã và khí chất thanh quý. Từng nhịp thở của hắn mang theo vẻ lãnh đạm, tựa như một bức tường vô hình, khiến người khác khó mà lại gần. Chỉ riêng bộ y phục của hắn cũng đủ tạo ra một ranh giới vô hình, tách hắn ra khỏi mọi người.

Lý chính dùng giọng nịnh nọt giới thiệu vị này là Tạ công tử từ kinh thành đến, rồi hỏi Lưu phụ có biết miếng ngọc bội mà Ý Châu đang cầm hay không.

“Miếng ngọc bội nào?”

Lưu phụ trừng mắt nhìn Ý Châu.

Ngọc bội gì chứ, Lưu gia đến nửa khối cũng chẳng đào ra nổi. Chẳng lẽ là thứ mà mẫu thân Ý Châu để lại cho nàng?

Hắn biết mẫu thân Ý Châu ngày trước có thể để lại vài chục lượng bạc, hẳn cũng có thể để lại những vật quý khác.

Đúng là đồ sói mắt trắng, hỏi bao nhiều lần vẫn im lặng chẳng hé răng nói nửa lời, chỉ biết dựa dẫm vào Lưu gia mà thôi.

Lưu phụ nghiêm mặt gọi Ý Châu đến, nhưng nàng vẫn đứng yên không nhúc nhích. Nhìn kỹ mới thấy tay nàng đã dính đầy máu.

Nghe lý chính giải thích, thì ra Tạ công tử gặp Ý Châu khi nàng bị bắt nạt, sau đó thoáng nhìn thấy miếng ngọc bội lấp ló nơi tay áo nàng.

Miếng ngọc bội ấy cùng miếng ngọc trong tay hắn chính là một đôi. Ý Châu chính là tiểu thư thất lạc bên ngoài mà nhà họ Tạ đã tìm kiếm bấy lâu nay.

Lưu phụ sững sờ tại chỗ, nhớ đến những lời đồn lúc y mang thai Ý Châu.

Khi đó đã có người nói ngày tháng mang thai không khớp, nói không chừng không phải là dòng giống nhà họ Lưu. Sau đó, y sinh sớm rồi bỏ đi, khiến ngày tháng lại càng mơ hồ, khó xác định.

Lưu phụ còn biết nhiều hơn người khác một chút. Sau khi bỏ đi, số bạc mà mẫu thân Ý Châu để lại cho nàng không hề ít.

Có thể không một tiếng động mà lấy ra được số bạc ấy, thân phận của y chắc chắn có ẩn tình.

Nhìn rõ miếng ngọc bội trong tay nàng, hắn đã chắc chắn tới bảy, tám phần.

Ý Châu từ đầu đến cuối vẫn trầm mặc, chỉ đến khi Tạ công tử xác nhận sẽ đưa nàng đi, nàng mới bất ngờ ngẩng đầu, mím chặt đôi môi đỏ au.