Giấu miếng ngọc bội suốt hai ngày, lại còn trốn ở chỗ hắn dựa vào áo hắn mà ngủ cả một buổi chiều, vậy mà Tạ Tấn Chi còn nói lời cảm ơn, bao nhiêu điều tốt nàng đều hưởng cả rồi. Ý Châu thấy hơi chột dạ, nàng dịch người lại gần phía hắn, thành thật dâng trả miếng ngọc.
Miếng ngọc ấm nóng, dường như sau hai ngày nó lại càng thêm sáng bóng, thậm chí còn thoang thoảng một mùi hương thanh tao. Khi lau tóc cho Ý Châu lúc nàng vừa tắm xong, Tạ Tấn Chi đã từng vô tình ngửi thấy mùi hương này.
Tại sao ngọc bội lại ám mùi hương ấy được chứ?
Hắn giữ im lặng, còn Ý Châu chẳng hề hay biết gì, vẫn hồn nhiên gợi ý: "Giờ huynh đeo lại đi, đeo ở bên hông này."
"Không cần..."
Tiểu cô nương ngây thơ vươn tay ra, đôi mắt đen láy ngoan ngoãn. Để giúp hắn đeo ngọc, Ý Châu hơi rướn người về phía trước, thân hình mềm mại như kéo dài ra, hệt như chú chuột nhỏ bị trái chín dẫn dụ khỏi hốc cây. Tựa như miếng hạnh nhân mềm mại còn vương hơi ẩm, mu bàn tay nàng khẽ chạm qua đai lưng nơi hông hắn. Chỉ một thoáng ngắn ngủi, nàng đã lúng túng nép sát vào đầu gối hắn.
Nếu ghé sát thêm chút nữa, nàng gần như sẽ vùi trọn mình vào lòng hắn.
Tạ Ý Châu dường như quá đỗi thiếu phòng bị, hay nói đúng hơn, chỉ cần có thể thân cận với Tạ Tấn Chi, dù bị hắn nắm thóp hay xoay vòng, nàng cũng tuyệt nhiên không chút kháng cự.
Chẳng khó để hình dung nàng đã nâng niu miếng ngọc bội ấy ra sao. Cũng chẳng khó để tưởng tượng, nếu lúc này hắn khẽ gật đầu đưa ra một tín hiệu nhỏ, nàng sẽ cứ thế dựa dẫm vào hắn, để mặc cho hắn vươn tay áp cả khuôn mặt nàng vào l*иg ngực mình, mà nàng hẳn cũng chỉ biết khẽ rêи ɾỉ một tiếng rồi cúi đầu cam chịu.
Tạ Tấn Chi vươn một ngón tay, chống lên trán nàng để giữ khoảng cách: "Ta biết rồi, ngày mai ta sẽ đeo."
Giọng hắn vẫn xa cách như cũ, nhưng rốt cuộc đã có điểm khác biệt, Tạ Tấn Chi khựng lại một chút rồi bổ sung: "Việc này đa tạ muội."
Ý Châu ngơ ngẩn nhìn hắn, vài giây sau mới gật đầu thật mạnh. Nàng mong chờ Tạ Tấn Chi nói thêm điều gì đó, nhưng không có gì hết, hắn đặt miếng ngọc lên bàn, mài mực cầm bút xử lý chính sự, rõ ràng là không có ý định trò chuyện thêm.
Nàng phải đi rồi sao?
Ý Châu lưỡng lự vài giây, định bụng sẽ tỏ ra biết điều mà nói lời cáo lui, nhưng ánh mắt lại vô tình liếc thấy bàn tay của Tạ Tấn Chi. Bàn tay cầm bút của hắn thật đẹp, từng nét chữ mượt mà như nước chảy mây trôi, hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của hắn.
Ánh mắt nàng dán chặt vào đó, không thể nào rời đi được, thế là lời định nói ra khỏi miệng lại xoay một vòng: "Ca ca, cây bút này có thể cho ta được không?"
Tạ Tấn Chi nghiêng đầu nhìn lại, đốt ngón tay tì trên bút lông vì dừng lại mà càng thêm rõ rệt. Đến lúc này nàng mới nhìn rõ ở hổ khẩu của hắn có một nốt ruồi nhỏ.
*Hổ khẩu: Vùng khe giữa ngón cái và ngón trỏ của bàn tay.
"Ta sắp phải tới tư thục để theo học cùng người khác, nhưng vẫn chưa chuẩn bị được gì cả, ta thấy hơi lo lắng."
Việc tập viết hay đưa bút đối với nàng đều quá đỗi xa lạ, nếu nàng có thể mang theo cây bút trong tay Tạ Tấn Chi đi học, có lẽ mọi chuyện sẽ ổn hơn. Đồ vật của hắn khiến nàng thấy vô cùng an tâm.