Chương 18: Cạy mở

Hắn tiến lại gần bên Ý Châu, hờ hững rũ mắt nhìn xuống. Gương mặt nàng vùi sâu vào góc áo hắn, dáng vẻ ngủ say không chút phòng bị. Đôi môi khẽ hé, vương một chút bóng nước nhạt nhòa.

Bàn tay hắn dừng lại bên má nàng, khẽ chạm nhẹ như muốn đánh thức. Người chưa tỉnh, trái lại còn theo bản năng mà cọ tới, cả khuôn mặt nhỏ nhắn cứ thế lọt thỏm vào lòng bàn tay hắn. Cảm giác mềm mại của da thịt cùng hơi thở nóng hổi lan tỏa nơi kẽ tay; đôi môi nàng chưa khép lại, làm thấm ướt cả những đường chỉ tay trong lòng bàn tay hắn.

Cảm giác ấy yếu ớt như không có xương cốt, dường như chỉ cần hắn khẽ động tay là có thể chạm đến hàm răng, cạy mở khoang miệng mà khiến nàng tỉnh giấc. Tạ Tấn Chi lập tức thu tay, đứng thẳng người dậy, lạnh lùng nói: "Tỉnh dậy đi."

"Tùng Ngôn nói muội có vật muốn đưa ta? Chuyện này cứ trực tiếp giao cho hạ nhân là được, họ sẽ không làm mất đâu."

Ý Châu mơ màng mở mắt, người vẫn còn tựa nửa phần vào hắn. Từ tư thế này nàng ngẩng đầu lên, trước mắt chỉ toàn thấy vòng eo của Tạ Tấn Chi. Lớp áo mỏng ôm sát những đường nét rắn rỏi ngay sát mặt nàng, cảm giác như cả người bị che khuất dưới bóng hình hắn vậy. Nàng cũng thật ngoan, chậm rãi đưa tay cầm lấy ngón tay út của hắn.

Giọng nàng lí nhí, âm mũi nặng nề: "Ta đau đầu."

Lòng bàn tay vẫn còn vương chút hơi ẩm lúc nãy, Tạ Tấn Chi trầm mặc, sai nha hoàn lại kiểm tra nhiệt độ nơi trán và sau tai nàng. Ý Châu cứ thế ngồi yên cho người ta chạm vào; giữa trán nàng bị ép ra một vết hằn đỏ mà không hay, bàn tay vừa nãy lọt vào lòng người khác bị người ta nắm khẽ cũng chẳng hề biết.

Nàng chỉ đang thẩn thờ tự hỏi, tại sao lần này không phải là Tạ Tấn Chi tự tay kiểm tra cho nàng? Vết thương trên tay hắn còn tự mình bôi thuốc được, tóc cũng lau được, sao chạm vào mặt lại không được chứ? Bàn tay hắn lớn như thế, nếu hắn chạm vào trán nàng, chỉ cần một bàn tay là đủ bao phủ, nàng sẽ có thêm không gian để hít thở giữa những kẽ tay của hắn.

Tạ Tấn Chi chẳng rõ liệu những cô nương ở độ tuổi này, trong đầu có phải đều chứa đựng nhiều suy nghĩ mông lung đến thế không. Ngay cả lúc thị nữ đang kiểm tra, đôi mắt nàng vẫn cứ không ngừng di chuyển trên người hắn.

Hắn đưa tay ra sau lưng. Đợi đến khi nha hoàn lắc đầu ra hiệu nàng không sao, hắn mới ngồi xuống phía bên kia chiếc sập gỗ mà lên tiếng: "Muốn đưa ta vật gì?"

Ý Châu liền quay đầu nhìn theo: "Là miếng ngọc bội rơi ở chỗ ta."

"Ngay ngày đầu đến Tạ gia ta đã nhặt được nó, gọi huynh mà không kịp. Thấy đây là vật tùy thân, sợ để lung tung lại bị người khác nhặt mất nên ta mới mang qua trả cho huynh."

Ngọc bội? Lúc này Tạ Tấn Chi mới nhớ ra đúng là có việc này, buổi chầu hôm nay hắn thực sự không tìm thấy miếng ngọc bội ấy.

Ý Châu vẫn đang mân mê miếng ngọc bội kia như muốn nhắc nhở hắn. Nàng ngồi co chân dưới lớp y phục, bắp chân lộ ra lớp thịt trắng mềm. Cả người nàng toát ra hơi ấm nồng nàn, hệt như chú chim nhỏ đang ngửa đầu chờ được mớm mồi, cánh môi đóng mở khiến ngay cả đầu lưỡi đỏ hồng cũng lộ ra.

Chuyện nhỏ nhặt này vốn không cần nàng phải cuộn tròn ở đây chờ đợi nửa ngày. Tạ Tấn Chi không nhìn nàng, chỉ đáp nhẹ một tiếng cảm ơn.