Lâm thị khi còn sống đối đãi với người trong phủ cực kỳ tốt, nên trên dưới Tạ gia ai cũng thầm ghét bỏ Vương di nương. Bao năm qua, thị được giữ lại trong phủ cũng chỉ vì sinh được một mụn con trai. Có lẽ vì nguyên do đó mà Tạ Thanh già dặn hơn tuổi thật, tính tình quái gở và có phần lạnh lùng hơn những người khác.
Còn về việc tại sao cùng là phận con thứ mà hắn lại ác cảm với Ý Châu, nha hoàn hoàn toàn không rõ, nhưng Ý Châu lại thành tâm chấp nhận. Nàng vốn là một người rất biết nhận lỗi. Vừa rồi quả thực là nàng không đúng. Sự xuất hiện của nàng quá đột ngột, Tạ Thanh hoài nghi cũng là lẽ thường tình.
Tạ Thanh bảo nàng giấu cái đuôi cho kỹ, nàng liền biết sai mà sửa, lập tức đi trả ngọc bội cho huynh trưởng ngay.
Sân viện của Tạ Tấn Chi vô cùng yên tĩnh, thị vệ canh gác rất nghiêm ngặt. Hắn là người cực kỳ coi trọng không gian riêng tư và ranh giới cá nhân, sân viện của hắn như có một lằn ranh rõ rệt ngăn cách với phần còn lại của phủ, hiếm có ai đặt chân vào. Nhưng vì thị vệ đã thấy nàng đi vào từ hôm qua, lại nghe nàng nói có đồ cần trả nên do dự một lát rồi cũng dẫn nàng vào.
Tạ Tấn Chi không có ở đó, trên bàn mọi thứ đều được thu dọn ngăn nắp, sạch sẽ. Triều phục đã được thay ra. Nam tử đa phần không quá cầu kỳ chuyện ăn mặc, nhưng Tạ Tấn Chi đối với màu sắc và cách bày biện y phục lại có sự tinh tế riêng. Hắn vốn không thích thị nữ đến gần, nên những việc này đều do Ngô Trạch đảm nhận.
Ngô Trạch có vẻ đang vội, chỉ kịp treo y phục lên giá để tránh nếp nhăn. Túi thơm của huynh trưởng cứ thế lọt vào tầm mắt Ý Châu. Trong phòng hương trầm vừa tắt, dư vị vẫn còn thoang thoảng, dịu nhẹ mà vương vấn. Ý Châu ngửi thấy mùi hương trên áo có chút khác biệt so với hương trong phòng. Nàng đưa tay ướm thử, lúc này mới nhận ra vòng eo tưởng chừng mảnh khảnh của huynh trưởng, so với nàng vẫn lớn hơn rất nhiều.
Tùng Ngôn bưng trà vào, Ý Châu vội vàng thu lại ánh mắt, ngồi ngay ngắn trên chiếc sập gỗ cạnh giá treo áo. Hắn cũng không nán lại lâu, trong phòng chỉ còn lại một mình Ý Châu. Nàng khẽ tựa đầu sang một bên, liền chạm vào tay áo của huynh trưởng, cảm giác như đang tựa vào bên hông người vậy.
Mùi hương trầm thoang thoảng quanh chóp mũi, nàng như bị bao bọc trong hơi ấm từ bàn tay của Tạ Tấn Chi, cảm thấy mình hệt như chú chuột nhỏ rơi vào chĩnh gạo. Thật an tâm, thật vững chãi, đến nỗi chiếc đuôi vô hình sau lưng cũng có thể thoải mái mà duỗi ra.
Tạ Tấn Chi xử lý xong mọi việc trở về, đập vào mắt là cảnh muội muội Tạ Ý Châu đang cuộn tròn trên ghế, đầu tựa vào đống y phục của hắn mà ngủ thật say.
Bước chân hắn chợt khựng lại.
Dáng hình nàng nhỏ bé hơn so với tưởng tượng của hắn, nhịp thở rất khẽ, vòng eo mỏng manh như thể chỉ cần một bàn tay là có thể ôm trọn. Tạ Tấn Chi dừng bước trước cửa, đưa mắt nhìn Tùng Ngôn đầy dò hỏi.
"Tiểu thư nói có vật muốn trả lại cho ngài, nên tiểu nhân mới..."
Tùng Ngôn đứng ngoài cửa một lúc mới phát hiện Ý Châu đã ngủ thϊếp đi, thực sự không biết có nên đánh thức nàng dậy hay không. Giọng hắn càng lúc càng nhỏ dần, đám nha hoàn cũng cúi đầu không dám lên tiếng. Tạ Tấn Chi liếc nhìn góc phòng lần nữa, không nói gì thêm, chỉ phất tay ra hiệu cho mọi người lui ra hết.