Mọi người xung quanh đều phụ họa khen ngợi, bầu không khí thoạt nhìn thật thuận hòa êm ấm. Thế nhưng ánh mắt sắc lạnh từng nhìn chằm chằm nàng lúc trước dường như không nằm trong số những người đang ngồi đây. Ý Châu cúi gằm mặt, để mặc cho Tần thị dắt tay mình đi lên phía trước.
Tần thị tỏ vẻ xót xa: “Thật tội nghiệp cho con bấy nhiêu năm chịu khổ bên ngoài. Nhìn xem, người ngợm gầy quá, ta chạm vào mà chỉ thấy toàn xương là xương.”
Y nắm lấy tay Ý Châu, oán trách dặn dò nàng những ngày tới phải lo tẩm bổ cho tốt, có gì ăn không quen cứ việc bảo trù viện làm riêng.
Tần thị ở đây phô trương thanh thế cho ai xem chứ? Nếu không phải bản thân thị là kẻ bất tài, vô dụng, thì Tạ Tấn Chi làm sao phải nhúng tay vào cả việc hậu viện thế này.
Đỗ di nương cười mà như không cười: “Còn không mau cảm ơn chủ mẫu? Nếu không có huynh trưởng con và chủ mẫu hết lòng để tâm, con đã thất lạc mười mấy năm trời, sao có thể vừa tìm một cái đã thấy ngay?”
“Thϊếp thân đã khóc lóc bấy nhiêu năm, rốt cuộc vẫn chẳng bằng một câu nói của Tần tỷ tỷ. Là thϊếp thân vô năng, thật có lỗi với tỷ tỷ.”
Gương mặt Tần thị vẫn thản nhiên, y bình tĩnh đáp: “Hài tử đã trở về, mọi chuyện vẫn chưa muộn, cứ lo liệu cho tương lai của nó thật tốt là được.”
Trần thị thấy vậy liền lên tiếng hòa giải: “Phải đó, ta thấy nàng đang ở độ tuổi nên chăm lo đọc sách. Chẳng bù cho mấy hài tử nhà ta, từ nhỏ hễ bảo học là than khóc thảm thiết, đến giờ vẫn chẳng ra làm sao.”
“Ý Châu nhìn đã thấy ngoan, đi học ở tư thục chắc chắn sẽ có tiền đồ hơn Tạ Cảnh Huy nhiều.”
Thị nhân tiện kể lại chuyện Tạ Cảnh Huy trước kia vì lười viết chữ mà trốn trên giường giả chết, khiến Tần thị cũng phải bật cười. Sau đó y lại nhìn về phía Ý Châu, ánh mắt thêm phần suy tính.
Ý Châu dù sao cũng lớn lên ở chốn thôn dã, muốn vào tư thục học tập, tốt nhất nên có một người bên cạnh giúp đỡ bảo ban. Tạ Cảnh Huy đã đến tuổi phải lo việc quan trường, nếu để hắn dẫn đi, Tần thị thật sự không yên tâm.
Y nhìn về phía sau, gọi nhi tử của Vương di nương lại gần: “Tạ Thanh, con lại đây.”
Một vạt áo khẽ lướt qua bên tai, Ý Châu liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy một thiếu niên dáng dấp như trúc non vừa nhú, thân hình thẳng tắp, mảnh mai mà thanh tú. Hắn đứng cạnh nàng, cao hơn nàng hẳn một cái đầu. Mái tóc dài được búi gọn gàng bằng quan ngọc, vài lọn tóc mái rủ trước trán, cả người toát ra vẻ sắc sảo nhưng đầy hờ hững.
“Đây là nhi tử của Vương di nương, Tạ Thanh, con nên gọi nó là ca ca.”
Ý Châu khẽ mấp máy môi nhưng chưa kịp gọi tên, nha hoàn thân cận của Tần thị đã ghé tai nói nhỏ, nhắc y đã nhầm lẫn vai vế.
“Là ta nhất thời sơ suất, Tạ Thanh thực ra còn nhỏ hơn con vài tháng. Chỉ là tính tình nó trầm ổn, để nó theo con bầu bạn, ta mới có thể yên lòng.”
Tạ Thanh hơi nheo mắt, không phản đối cũng chẳng đồng tình. Chỉ là khi thấy Ý Châu khẽ nhíu mày, hắn khẽ nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt có phần khó đoán, chẳng mấy thân thiện.
Các bậc trưởng bối còn có chuyện cần bàn, liền cho Ý Châu và Tạ Thanh lui xuống trước. Ý Châu chẳng biết phải đứng ở đâu, liền theo bản năng bước theo sau Tạ Thanh.
Mới đi được vài bước, Tạ Thanh đã hạ tầm mắt, mở lời: “Ngươi định...”
“Tạ Tấn Chi tới sao?”