Chương 12: Ảo giác

Một vật nhỏ bé như thế, vậy mà lại khiến người ta sinh nghiện, chẳng nỡ lòng buông rời. Dù ngọc bội có ép lên vết thương, chạm vào nơi Tạ Tấn Chi vừa bôi thuốc nàng cũng không buông tay, thậm chí cảm giác này còn cho nàng một ảo giác rằng mình đang đứng bên cạnh Tạ Tấn Chi, được hắn che chở phía sau.

Một mặt, Ý Châu vốn nhát gan, làm chuyện xấu xa như này khiến nàng chột dạ, lúc nào cũng muốn nắm lấy bàn tay của kẻ đã đưa mình về để tìm một đồng minh. Mặt khác, cảm giác miếng ngọc cọ qua những vết chai mỏng thật kỳ lạ, khiến nàng không khỏi liên tưởng đến nơi ngọc bội từng được treo. Chắc hẳn là đoạn thắt lưng nối với xương hông, nơi đường nét cơ thể thu hẹp lại một cách gọn ghẽ, tua rua rủ xuống vòng eo, khi bước đi hẳn sẽ vô cùng đẹp đẽ.

Vòng eo của Tạ Tấn Chi vốn dĩ rất thanh mảnh và rắn rỏi. Đứa trẻ đang tuổi mọc răng thường tìm kiếm cảm giác an toàn từ đôi môi, còn Ý Châu kể từ ngày bước chân vào Tạ gia, nàng cũng như bắt đầu một cuộc đời mới, dựa vào việc nắm chặt miếng ngọc bội và hồi tưởng về Tạ Tấn Chi để tìm kiếm sự an tâm.

Thế nên, khi trời sáng, giữa căn phòng náo nhiệt của người nhà họ Tạ, Ý Châu vẫn lặng lẽ ngồi ở một góc, âm thầm mân mê miếng ngọc bội của người "ca ca" mới. Nàng vốn dĩ rất yên lặng và mờ nhạt, Tạ gia lại đông con cháu như lời Đỗ di nương nói, sẽ chẳng ai chú ý đến hành động nhỏ mọn này của nàng đâu, có xoa nắn một chút chắc cũng chẳng làm sao.

Ý Châu không ngờ rằng khi nàng vừa chạm vào nó lần nữa, một ánh mắt lạnh lẽo đột ngột lướt qua cánh tay nàng, như muốn xuyên thấu qua lớp tay áo ấy. Ánh mắt ấy sắc lạnh, tựa như một con rắn ẩn mình trong lá trúc.

Đầu ngón tay nàng như bị kim châm, Ý Châu hốt hoảng ngẩng đầu nhưng ánh mắt kia đã biến mất không còn một dấu vết, thay vào đó là tiếng gọi của một người: "Ý Châu lại đây, lên đây để ta nhìn kỹ một chút nào."

Đỗ di nương ngồi bên cạnh chỉ liếc xéo một cái chứ không đáp lời. Ý Châu ngập ngừng giây lát, rồi mới tiến lên hành lễ, động tác còn lộ rõ sự vụng về.

Người vừa lên tiếng là Tần thị, chính thê hiện tại của Tạ Thừa Bình. Tạ Thừa Bình luôn hoài niệm về người thê tử quá cố, ông ta cưới Tần thị chính vì tính cách ôn hòa, biết lo liệu đại cục, và cũng vì y không có hài tử. Trong hậu viện không thiếu sủng thϊếp, nhưng Đỗ thị mấy năm nay luôn khéo léo đóng vai người muội muội nhớ thương tỷ tỷ và điệt nhi đáng thương, nhờ vậy mà có được địa vị như hôm nay.

Năm xưa, chuyện Đỗ Thư Vân mang thai thực chất cũng chỉ là một tin tức phong phanh mà thôi.

Thị đã lợi dụng chuyện cũ để trục lợi suốt bấy nhiêu năm, nay đứa trẻ kia đột ngột từ đâu xuất hiện, lại còn do chính tay Tạ Tấn Chi tìm về, khiến bao kẻ chỉ chực chờ xem kịch vui.

Nhị phu nhân Trần thị dường như cũng nảy ra ý đồ gì đó, ánh mắt thị láo liên, cười nói: “Quả là một cô nương xinh xắn, ưa nhìn.”

Dáng người Ý Châu mảnh khảnh, đôi đồng tử đen láy như mực, hàng mi dài và thẳng rủ xuống đầy vẻ cam chịu. Ngũ quan nàng tuy ngoan ngoãn, nhưng dù nhìn thế nào cũng chẳng thấy chút dáng dấp của người nhà họ Tạ, lại càng không thể sánh được với các tiểu thư thế gia vốn được nuôi nấng trong nhung lụa.