Tạ Tấn Chi vốn không phải người hay xen vào chuyện người khác, chỉ liếc nhìn dòng suối nhỏ phía sau một cái.
Nước không sâu, nhưng nếu ai bất cẩn ngã xuống thì cũng rất phiền hà.
Lý chính theo ánh mắt hắn mà quát lớn lũ trẻ. Ý Châu dường như vì sự xuất hiện đột ngột của hai người mà khựng lại, giây tiếp theo đã bị đẩy ngã xuống đất, làm rơi miếng ngọc bội ra.
Mái tóc tơ mềm mại rũ xuống bên mặt, cánh môi đỏ mọng cùng vết máu trong lòng bàn tay tạo nên một sự tương phản đầy ám ảnh. Khi ấy, Tạ Tấn Chi tựa hồ ngửi thấy mùi hương ngọt lịm đến nồng nặc của trái mâm xôi chín rữa. Ẩm ướt, ngọt lịm, tựa như một miếng hạnh nhân mềm mịn.
Còn lúc này, Ý Châu ngoan ngoãn ngồi trước mặt hắn, dường như chỉ cần hắn đưa tay ra, nàng liền mềm mại lọt thỏm trong lòng bàn tay hắn, bóp nhẹ hai lần là đủ tan ra.
“Ca ca?”
Tạ Tấn Chi thu lại ánh nhìn, buông chiếc khăn dính đầy tóc nàng xuống.
“Xong rồi.”
Giọng hắn có chút cứng nhắc, nhưng vì đây là lần đầu hắn làm tròn bổn phận huynh trưởng nên không ai thấy có gì khác lạ.
“Sau này đừng để tóc ướt mà chạy lung tung. Về phòng nhớ thay quần áo. Vết thương trên tay cũng phải tự chú ý... Ngô Trạch, mang thuốc tới.”
Ý Châu gật đầu đồng ý. Dường như sợ phát sinh thêm phiền toái, Tạ Tấn Chi mở lọ sứ rồi trực tiếp bôi thuốc cho nàng.
Lòng bàn tay huynh trưởng ấm áp, khi thoa lớp thuốc mỡ mát lạnh lên, nàng ngửi thấy mùi gỗ trầm thanh khiết từ tay hắn, rất dễ chịu
Vừa rồi hắn chạm vào tóc nàng, liệu kẽ tay hắn có vương lại mùi hương của nàng không?
Ý Châu nhìn thêm một lát, trước khi rời đi còn không quên uống cạn chén trà Ngô Trạch rót.
Rõ ràng nàng uống không được nhiều như vậy, cũng chẳng thiếu một ngụm nước ấy, nhưng Tạ Tấn Chi không hiểu nổi tâm tư trẻ con của nàng.
Tiễn người đi rồi, chồng công văn trên bàn chưa động đến một chữ, trái lại trên mặt đất còn vương lại vài sợi tóc rụng. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua, những sợi tóc ấy lại không yên phận mà bay lên, như những sợi tơ mỏng manh gãi vào lòng người.
Tạ Tấn Chi nhìn một cái liền đưa tay day trán.
Ngô Trạch vào thu dọn, tiện miệng nói:
“Đỗ thị sắp xếp chỗ ở gần như vậy, chắc chắn là có dụng ý khác. Có cần đổi chỗ cho tiểu thư không ạ?”
“Trước kia Đỗ thị vốn hay mượn chuyện tiểu thư để tranh sủng. Nay tìm được người về, sợ rằng sẽ còn gây ra nhiều chuyện.”
Tạ Tấn Chi đáp một tiếng, mở công văn trên bàn.
Đỗ thị vốn có tật giật mình, bấy lâu nay vẫn luôn đóng kịch nhớ thương hài tử của tỷ tỷ, chắc chắn thị sẽ âm thầm đi điều tra tung tích thực sự của Đỗ Thư Vân. Còn Tần thị nhiều năm nay chưa từng thiên vị hay nhằm vào ai, việc trong nhà thêm một miệng ăn với y cũng chẳng khác gì, cuộc gặp ngày mai ắt sẽ không có sơ suất.
“Còn nhà họ Lưu nữa…”
Ngô Trạch nói tiếp: “Thuộc hạ nghe nói họ vốn định gả tiểu thư cho một thợ săn để lấy sính lễ, đúng là chuyện gì đâu...”
Tạ Tấn Chi chấm mực, liếc mắt:
“Ngươi lo cho nàng lắm sao?”
Ngô Trạch ngượng ngùng cười:
“Thuộc hạ chỉ thấy tiểu thư thất lạc lâu như vậy mà còn có thể được tìm về, quả thật hiếm thấy.”
Hiếm thấy ư?
Chuyện thành hay bại, suy cho cùng đều do người.
Tạ Tấn Chi không nói gì, cúi đầu viết tiếp, không nghĩ thêm nữa.
Mãi đến tận đêm khuya, khi đã mệt mỏi mà day trán, hắn mới nhận ra dù đã né tránh, trên chiếc nhẫn ngọc vẫn vướng lại một sợi tóc của nàng, tựa hồ như một sợi duyên nợ không cách nào dứt bỏ.