Chương 1

Mùa hè oi ả, bóng râm rải rác trên mái hiên.

Ý Châu đứng trước cửa phòng của Tạ di nương, bàn tay khẽ siết chặt miếng ngọc bội.

Miếng ngọc ấy mới được nhặt về chưa lâu, khi chạm vào vẫn còn phảng phất hơi ấm, hệt như lúc nó còn được đeo bên hông của chủ cũ.

Tay bị siết hơi đau, Ý Châu vô thức xoa xoa, nha hoàn bên cạnh thì thầm với nàng: “Đỗ di nương vẫn đang ngủ trưa, tiểu thư đợi một lát.”

Dù đã đứng chờ được một lúc, Ý Châu vẫn ngoan ngoãn gật đầu, đây là ngày đầu tiên nàng “trở về” Tạ gia.

Bảy ngày trước, Ý Châu vẫn còn đang hái rau dại trong núi.

Trên mâm cơm, phụ thân nàng đang bực bội vì chưa lo đủ tiền cưới thê tử cho huynh trưởng. Hắn vừa cau mày vừa lẩm bẩm: “Hương khói nhà họ Lưu không thể đứt đoạn trong tay ta.”

Đúng lúc ấy, bà mối lại đến cửa cầu hôn cho Ý Châu. Chỉ có điều, người được giới thiệu - Trương thợ săn - đã lớn tuổi, nên người trong thôn chẳng mấy ai để mắt tới.

Nhưng lễ vật cầu hôn của hắn lại rất hậu hĩnh, bà mối liền nhắm trúng việc nhà họ Lưu đã sớm muốn gả Ý Châu đi mà nói: “Ý Châu cũng đã đến tuổi, dù sao cũng phải gả đi, nhà họ Lưu nuôi nàng đến giờ đã là tận tình tận nghĩa rồi.”

"Nhà họ Trương đưa nhiều sính lễ như vậy, chẳng lẽ gả về đó lại bị đối xử tệ sao? Chỉ cần nàng sống yên ổn, sau này còn có thể giúp đỡ Lưu gia được đôi chút."

“Theo ta thì, dù phụ thân tự mình nuôi nấng nàng, cũng chưa chắc đã chu toàn bằng hắn đâu.”

Những lời này quả thực đánh trúng tim đen của Lưu phụ.

Khi đệ đệ hắn gặp chuyện trong núi, đệ tức vừa mới mang thai Ý Châu.

Dân làng và họ hàng trong thôn bàn nhau nhờ hắn giúp đỡ chăm sóc y, Lưu phụ dù cảm thấy xui xẻo nhưng cũng không còn cách nào khác.

Chỉ là không ai ngờ, sau khi giúp đỡ đến lúc sinh ra Ý Châu, đối phương lại để lại chút tiền rồi bỏ đi biệt tích.

Y biến mất không một dấu vết. Lưu phụ cảm thấy Ý Châu là điềm xấu, nhưng bỏ nàng đi lại khó tránh khỏi bị người trong thôn dị nghị.

Nếu không phải nuôi một đứa con gái chẳng tốn bao nhiêu gạo, mà sau này gả chồng ít nhiều còn có thể thu lại được chút sính lễ, thì Lưu phụ còn lâu nuôi thêm cái miệng ăn này.

Ý Châu từ nhỏ đã thông minh, biết phụ giúp nhổ cỏ và nuôi thỏ lớn. Lớn hơn chút thì biết lên núi nhặt rau dại, may mắn thì còn kiếm được vài món quý hiếm. Vì vậy, Lưu phụ cũng không có ý định gì khác.

P/s: Xưng hô sẽ thay đổi theo bối cảnh.