Mấy phụ nhân ngập ngừng, đùn đẩy nhau một hồi, cuối cùng nương tử Từ gia bị xô ra phía trước. Bà run run cất tiếng: “Dạ... dạ phải... đó chính là Thẩm phủ.”
Người lính khẽ gật đầu, nói lời cảm ơn rồi xoay người ra hiệu cho cỗ xe ngựa tiếp tục tiến lên.
Chẳng bao lâu, xe ngựa dừng ngay trước cổng lớn Thẩm phủ. Đội binh sĩ lập tức xếp thành hai hàng chỉnh tề, khí thế uy nghiêm khiến người đi đường cũng phải né tránh.
“Trời ạ, oai phong quá!”
Đám phụ nhân tò mò rướn cổ ngó vào trong xe, nhưng bị hàng lính che khuất nên chỉ loáng thoáng thấy hai người nối nhau bước xuống. Một người rất cao lớn, rắn rỏi, mặc trường bào xanh thẫm. Người còn lại dáng vẻ tuấn tú, mảnh khảnh, khoác cẩm bào đen tuyền.
“Đừng chen, đừng chen nữa!”
Vừa dứt lời, nương tử Từ gia đã bị xô ngã xuống lớp tuyết dày.
Tiếng động khiến mấy binh lính lập tức cảnh giác nhìn chằm chằm, nhưng thấy chỉ là một phụ nhân trượt chân ngã, không có gì khác lạ nên nhanh chóng thu hồi ánh mắt, tiếp tục đứng nghiêm như cũ.
Đám phụ nhân hốt hoảng kéo bà dậy, vội vàng phủi tuyết trên áo: “Có đau ở đâu không, A Từ? Xin lỗi, xin lỗi bà nhé!”
Thế nhưng nương tử Từ gia dường như chẳng hề nghe thấy, hai mắt bà mở to, ngơ ngẩn nhìn về phía trước, thật lâu vẫn không đáp lời.
“Lạ nhỉ, A Từ bị sao thế? Chẳng lẽ ngã mà choáng đầu rồi? Không thể nào, vừa nãy có đập đầu xuống đất đâu?”
“A Từ, bà nói gì đi chứ! Có đau ở đâu không?”
Gọi đến lần thứ ba thì nương tử Từ gia mới như hoàn hồn, ánh mắt bà sáng rực, reo lên đầy phấn khích: “Không sao, không sao! Thật tốt quá! Chỉ cần được nhìn thấy nhân vật thần tiên như thế kia, có ngã thêm mấy lần ta cũng cam lòng!”
Bà hớn hở quay sang khoe với mấy người đang hóng hớt: “Ta chỉ kịp thấy bóng lưng của vị quý nhân ban nãy thôi, nhưng tiểu lang quân đi sau thì ta nhìn rõ lắm! Ôi chao, tuấn tú vô cùng! Mày rậm, mắt sáng, sống mũi cao thẳng, còn đoan chính hơn cả tượng tiên quân trong miếu ấy! Tuy tuổi còn trẻ mà khí thế kia... chậc chậc... quả thật khiến người ta giật mình. Vừa nhìn đã biết sau này sẽ thành bậc anh tài hiển hách!”
Nghe bà nói thế, mấy phụ nhân kia càng thêm thấp thỏm, trong lòng dấy lên nỗi bất an: Quý nhân như vậy mà có quen biết với Thẩm gia sao?
Khi sinh thời, Thẩm Trung Lâm chỉ giữ chức Bát phẩm giáo úy. Phủ của ông không lớn, chỉ là một tiểu viện đơn sơ có hai dãy nhà cùng hai lớp cổng ra vào.
Ngoài kia, gió lạnh thấu xương rít qua những cành cây khô. Trong chính sảnh vang lên tiếng quát nghiêm khắc, sau đó là tiếng chén trà vỡ loảng xoảng trên nền gạch.