Trời đêm nay không có sao, chỉ có tầng mây đen dày đặc như được nhuộm bởi máu và oán hận.
Lạc Thừa Nguyệt ngồi bên cửa sổ, ánh nến leo lét hắt bóng dáng mỏng manh của cậu lên vách tường, trông chẳng khác gì một bóng ma đã qua cõi chết quay về.
Ba phần linh hồn nay đã hợp nhất, nhưng không khiến cậu nhẹ nhõm. Ngược lại, từng cơn đau đầu dữ dội, từng mảnh ký ức xa lạ ùa về không báo trước, như thể ai đó đang gào thét trong máu thịt cậu, bắt cậu nhớ lại điều đã bị phong ấn.
- Có một nghi lễ... Một nghi lễ máu.
Lạc Thừa Nguyệt thì thầm trong mộng mị.
Tô Tẫn Dạ ngồi cạnh, nghe thấy, lòng chấn động.
- Là nghi lễ gì?
- Cánh cổng... Cổng Hiến Tế...
Sáng hôm sau, họ cùng đến Thư Khố Bí Các, nơi lưu trữ những thư tịch bị cấm đọc trong cả trăm năm qua. Với tư cách là tông chủ, Tô Tẫn Dạ có quyền mở cửa, nhưng hắn chưa từng đặt chân vào đó lần nào, vì - hắn biết, nơi ấy chỉ chứa toàn chân tướng tàn khốc.
Lạc Thừa Nguyệt bước vào, bàn tay khẽ chạm vào một tấm bia đá phủ đầy bụi. Một dòng chữ khắc sâu bằng máu cổ.
- Người mang huyết mạch Huyết Thần, vĩnh viễn bị giam giữa ranh giới sống - chết.
Cậu khựng lại. Tim đập nhanh.
Huyết Thần... cái tên này chỉ từng xuất hiện một lần duy nhất trong mộng của cậu, vào năm cậu mười tuổi, lúc lần đầu tiên bị co giật sau một trận sốt mê man.
Tô Tẫn Dạ đứng phía sau, cũng đọc thấy dòng chữ ấy.
- Huyết Thần không phải là truyền thuyết sao?
Lạc Thừa Nguyệt lắc đầu.
- Không. Ta nhớ ra rồi... Trong một kiếp trước, ta từng là vật tế. Được chọn để đánh thức “ngài”.
- Ngài...?
- Vị thần ngủ dưới vực Huyết Minh, nơi mà các tông môn từng liên thủ phong ấn hàng ngàn năm trước.
Tô Tẫn Dạ cảm thấy không khí lạnh đi hẳn.
- Ngươi... là hậu duệ của Huyết Thần?
- Không.
Cậu đáp, ánh mắt sắc lạnh.
- Ta chính là phân hồn của Huyết Thần, bị tách ra, nhốt vào luân hồi để không bao giờ có thể hồi sinh.
Trong sâu thẳm l*иg ngực, linh lực của Thừa Nguyệt cuộn trào như bão tố. Cậu ngồi bệt xuống, cố giữ tỉnh táo. Nhưng khi chạm vào một quyển cổ thư, cậu thấy tay mình chảy máu, máu không đỏ, mà ánh lên sắc đen tím.
Đó không còn là máu người.
Mà là huyết dịch bị nguyền rủa.
Tô Tẫn Dạ cúi xuống, nắm lấy tay cậu, giọng nghẹn lại.
- Ngươi vẫn là ngươi. Dù quá khứ ngươi là ai, dù trong máu ngươi có gì, ngươi vẫn là Lạc Thừa Nguyệt ta yêu.
Nhưng ánh mắt Thừa Nguyệt lúc này xa lạ như trời và đất.
- Ngươi nói vậy... có lẽ vì ngươi chưa biết lời nguyền cuối cùng.
Bên trong cuốn cổ thư, có một trang được bảo vệ bởi kết giới huyết chú. Khi Thừa Nguyệt phá vỡ, một tiếng vọng vang lên như từ vực sâu.
- Nếu Huyết Thần hoàn hồn, trái tim của kẻ từng phản bội hắn - sẽ là tế phẩm đầu tiên.
Tô Tẫn Dạ sững người.
- ...Phản bội?
Thừa Nguyệt quay sang, ánh mắt không còn giận dữ, chỉ có sự cam chịu.
- Ngươi chính là người đó. Trong một kiếp xa xưa, ngươi là thánh giả của Thiên Tông, người yêu của Huyết Thần… nhưng lại là người đã tự tay đâm ngài ấy trong lễ hiến tế để ngăn tận thế.
- Không thể nào...
Tô Tẫn Dạ lùi lại.
- Linh hồn ngươi đã được tẩy sạch, nhưng dòng máu và ký ức của ta vẫn giữ lại tất cả.
Cậu mỉm cười nhạt.
- Ngươi gϊếŧ ta. Bây giờ... nếu ta tỉnh lại, linh hồn ngươi sẽ là cái giá.
Tối hôm đó, Lạc Thừa Nguyệt lặng lẽ ngồi trong điện thờ, nơi chỉ có một pho tượng bị vỡ nửa mặt, là tượng của Huyết Thần.
Ánh nến le lói.
Cậu đặt tay lên ngực mình. Linh lực giờ đây không còn là linh lực bình thường. Nó đập cùng nhịp với cơn khát máu.
Cậu nhớ lại mảnh ký ức cuối cùng của một kiếp xa xưa.
Khi bị đâm, Huyết Thần đã không gϊếŧ người phản bội, mà chỉ ôm lấy hắn, thì thầm.
- Nếu có kiếp sau... ta vẫn muốn yêu ngươi, dù ngươi gϊếŧ ta bao nhiêu lần.
Giọt nước mắt đầu tiên sau nhiều năm rơi xuống má cậu.
- Có lẽ... ta vẫn còn yêu ngươi.