Sau buổi sáng hôm đó, Lạc Thừa Nguyệt bắt đầu sống như một người khác. Cậu im lặng hơn, lạnh lùng hơn và ánh mắt dường như đã lột xác từ trong ra ngoài. Đó không còn là ánh mắt của kẻ từng ngây ngô chạy theo một bóng hình, mà là ánh mắt của người từng chết đi một lần, rồi quay trở lại từ đáy địa ngục.
Tô Tẫn Dạ cảm nhận rõ sự thay đổi ấy mỗi lần đối mặt. Nhưng hắn không dám hỏi, cũng không dám cản.
Linh lực của Lạc Thừa Nguyệt tăng lên từng ngày, nhanh đến mức vượt quá hiểu biết thông thường. Hắn thức tỉnh những chú pháp cổ xưa, niệm ra những câu chú đã bị cấm từ hàng trăm năm trước, như thể từng chữ từng nét đã khắc sâu vào linh hồn ngay từ kiếp đầu tiên.
Tô Tẫn Dạ biết, phần ký ức còn lại đang dần quay về và cùng với nó là mối nguy lớn hơn bất cứ kẻ thù nào.
Hôm đó, trong thư phòng của Tô Tẫn Dạ, một cỗ khí lạnh đột nhiên xuất hiện. Hắn quay lại, bắt gặp Lạc Thừa Nguyệt đang đứng giữa vòng pháp trận, tóc dài tung bay, mắt nhắm nghiền, môi mấp máy.
Trên người cậu là pháp ấn cổ. Huyết Trì Thức, cấm thuật dùng để triệu hồi linh hồn đã tan biến từ cõi vô minh.
- Ngươi điên rồi sao?!
Tô Tẫn Dạ lao đến, định phá trận.
Lạc Thừa Nguyệt mở mắt. Mắt cậu đỏ rực như bị máu nhuộm.
- Ta cần phần hồn cuối cùng. Nếu ngươi ngăn ta... ta không chắc còn giữ được lý trí.
- Ngươi đang tự xé toạc linh hồn ngươi ra! Một khi hoàn toàn dung hợp, sẽ không còn gì giữ được ngươi là Lạc Thừa Nguyệt nữa!
Cậu cười nhẹ - một nụ cười lạnh như băng tuyết.
- Thừa Nguyệt là ai? Lạc Vân Chiêu là ai? Hay chỉ là công cụ để ngươi rửa sạch tội lỗi năm xưa?
Tô Tẫn Dạ cứng người.
Lúc này, linh lực trong vòng pháp trận trỗi dậy như gió lốc. Một tiếng thét vang lên từ không trung cao vυ"t, u oán, vỡ ra như tiếng chuông vĩnh biệt.
Rồi... một bóng người hiện ra giữa trận pháp.
Đó là phần hồn thứ ba, kẻ đã từng đại khai sát giới, bị giam cầm vĩnh viễn trong Địa Trì Huyết Ngục. Hắn mang hình dạng của Thừa Nguyệt, nhưng lại toát ra sát khí khiến cả mặt đất rung chuyển.
- Ngươi dám gọi ta?
Giọng hắn lạnh băng, đầy chế giễu.
- Kẻ từng van xin được chết... giờ lại muốn hợp nhất với ta?
Lạc Thừa Nguyệt hít sâu, kiên định nói.
- Không phải hợp nhất. Là đoạt lại.
- Ngươi tưởng linh hồn là đồ vật mà đoạt lấy? Ngươi yếu đuối như vậy mà muốn nuốt ta sao? Được thôi...
Hắn bước ra khỏi vòng sáng, mắt khóa chặt vào cậu.
- Đến đây. Cho ta xem ngươi đã thay đổi thế nào.
Trận chiến bắt đầu.
Cả không gian như vỡ vụn. Sấm sét giáng xuống giữa ban ngày. Đất đá bị xé toạc. Không khí loạn lưu. Tô Tẫn Dạ đứng bên ngoài pháp trận, bị trận pháp ngăn cách, chỉ có thể đứng nhìn từng đòn đánh của Lạc Thừa Nguyệt, vừa mạnh mẽ vừa tuyệt vọng.
Đó không chỉ là một trận chiến pháp lực. Đó là cuộc chiến nội tâm, nơi linh hồn cậu đang đấu tranh với chính mặt tối của mình.
Tiếng kêu thét, tiếng rạn vỡ của linh lực, tiếng máu nhỏ tí tách xuống nền đá.
Sau một giờ quằn quại, Lạc Thừa Nguyệt quỳ xuống, máu từ khóe miệng trào ra.
Nhưng trong mắt cậu không còn hoảng sợ. Chỉ có bình thản.
- Ngươi mạnh. Nhưng ngươi không có trái tim. Không có ký ức. Không có... Tô Tẫn Dạ.
Phần hồn thứ ba ngẩn người.
- Ngươi dám nhắc đến hắn trước mặt ta?!
- Đúng.
Cậu mỉm cười.
- Vì ta yêu hắn. Còn ngươi thì không biết yêu.
Ánh sáng bùng lên. Một kết giới bằng máu đỏ bao trùm cả trận pháp.
Lạc Thừa Nguyệt giang tay, để linh hồn bị chia rẽ hòa vào nhau trong tiếng hét đau đớn xé lòng. Cậu cắn chặt môi đến bật máu, vẫn không dừng.
Cuối cùng, ánh sáng tắt.
Chỉ còn lại cậu, nằm bất động giữa vòng pháp trận đã vỡ nát.
Tô Tẫn Dạ lao đến, ôm lấy thân thể cậu vào lòng. Cơ thể mềm nhũn, nhưng hơi thở vẫn còn, yếu ớt nhưng dai dẳng như thể quyết không buông xuôi.
- Thừa Nguyệt...
Cậu mở mắt. Mắt đỏ đã biến mất. Chỉ còn lại đôi đồng tử màu bạc, trong veo và mênh mang.
- Tẫn Dạ...
Giọng cậu nhỏ đến mức hắn phải ghé sát mới nghe được.
- Ta... vẫn còn đây.
Ba ngày sau, cậu tỉnh lại trong phòng.
Tô Tẫn Dạ ngồi bên giường, tay vẫn nắm lấy tay cậu.
- Ngươi đã hoàn toàn dung hợp.
Hắn khẽ nói, mắt đỏ hoe.
- Ngươi... là chính ngươi rồi.
Cậu mỉm cười, chạm tay lên mặt hắn.
- Không phải ta thắng. Là cả ba phần linh hồn đồng thuận. Ta chấp nhận thù hận, khát vọng và cả sự yếu đuối trong mình. Và... ta tha thứ cho ngươi.
Hắn siết tay cậu.
- Ta không cần tha thứ. Chỉ cần ngươi còn sống.
Thừa Nguyệt nhắm mắt, rúc vào lòng hắn.
- Ta sống rồi. Nhưng... giấc mơ vẫn còn đó. Một đứa trẻ... một lời nguyền... và một cánh cổng máu đang mở.
Tô Tẫn Dạ cứng người.
Cánh cổng đó... ngươi cũng thấy sao?
Cậu khẽ gật đầu.
- Có thứ gì đó... đang chờ ta phía bên kia.
Chú thích cuối chương
Trong chương sau, bí ẩn về cánh cổng máu, đứa trẻ trong giấc mơ, và mối liên hệ của Lạc Thừa Nguyệt với một thế lực cổ đại sẽ được hé lộ. Liệu tình yêu có còn đủ sức cứu họ khi số phận đòi hỏi một cái giá khác?