Lạc Thừa Nguyệt tỉnh dậy khi ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, đọng lại trên làn da trắng như ngọc. Căn phòng vẫn còn hơi ấm từ đêm qua, nơi mà từng hơi thở, từng va chạm đều là minh chứng cho mối ràng buộc không thể tách rời giữa cậu và Tô Tẫn Dạ.
Người kia đang ngồi bên mép giường, quay lưng về phía cậu, mái tóc đen dài buông thả qua vai, một phần cơ bắp trên lưng hiện ra dưới ánh sáng nhạt.
Im lặng. Nhưng không phải là im lặng khó xử, mà là tĩnh lặng sau giông bão.
Lạc Thừa Nguyệt đưa tay khẽ chạm vào tấm lưng ấy.
- Ngươi nghĩ gì vậy?
Giọng cậu khàn đặc, vừa tỉnh dậy sau đêm dài.
Tô Tẫn Dạ quay lại. Gương mặt hắn vẫn lạnh nhạt như mọi khi, nhưng đôi mắt ẩn chứa quá nhiều cảm xúc mà lời nói không thể tả.
- Ta đang nghĩ... nếu ta không gϊếŧ ngươi năm đó, liệu chúng ta có thể sống yên bình như thế này không?
Lạc Thừa Nguyệt ngồi dậy, quấn nhẹ chăn quanh thân. Cậu nghiêng đầu, nhìn người đàn ông trước mặt thật lâu.
- Chúng ta không phải đang sống yên bình đâu, Tẫn Dạ. Ngươi rõ hơn ai hết.
Tô Tẫn Dạ bật cười - không phải tiếng cười vui vẻ, mà như một sự tự giễu.
- Đúng vậy.
Hắn đưa tay vuốt tóc cậu.
- Vì ngươi chưa hoàn toàn là ngươi.
Lạc Thừa Nguyệt khựng người.
- Ngươi nói gì?
Tô Tẫn Dạ rời khỏi giường, mặc lại áo, đứng dậy nhìn ra bên ngoài cửa sổ nơi ánh nắng đang chiếu qua rừng cây.
- Linh hồn ngươi chưa ổn định. Phong ấn năm đó không chỉ trói ngươi vào cái chết, mà còn xé nát linh hồn ngươi thành ba phần: một phần ngủ say, một phần bị ta khóa lại bằng Huyết Ấn, và phần còn lại... đang sống trong thân thể ngươi.
Lạc Thừa Nguyệt sững sờ.
- Vậy... nếu những phần còn lại không trở về...?
- Ngươi sẽ vỡ vụn. Từng chút một.
Không khí trong phòng như ngưng đọng.
Chiều hôm đó, họ đi vào rừng, sâu hơn bất cứ khi nào trước đây. Tô Tẫn Dạ nói, một trong ba mảnh linh hồn của Lạc Vân Chiêu (tiền kiếp của Thừa Nguyệt) đang bị phong ấn ở Hồ Vọng Ảnh, nơi nước soi ra ký ức thật và cả dối trá.
Lạc Thừa Nguyệt chưa từng thấy một nơi nào kỳ dị đến vậy. Mặt hồ không dao động dù gió thổi mạnh, nước trong vắt như pha lê, nhưng khi nhìn vào lại không thấy bản thân mình, mà thấy một kẻ khác, với ánh mắt u ám, môi cong lên đầy mỉa mai.
Người kia có gương mặt giống cậu đến kỳ lạ, nhưng khí chất hoàn toàn khác.
- Ngươi là... ta?
Ảnh phản chiếu bật cười.
- Ta là phần linh hồn ngươi muốn chối bỏ. Là cơn thèm khát, là du͙© vọиɠ, là thù hận, là sự sống bất cần luân lý.
Lạc Thừa Nguyệt cảm thấy như ai đó đang bóp nghẹt tim mình.
Ảnh kia tiếp tục thì thầm, âm thanh chỉ riêng cậu nghe thấy.
- Ngươi nghĩ Tô Tẫn Dạ yêu ngươi sao? Hắn yêu kẻ đã chết. Ngươi chỉ là cái xác được hắn dùng để xoa dịu tội lỗi thôi.
- Câm miệng!
Tiếng hét vang vọng giữa rừng, khiến chim chóc bay toán loạn. Tô Tẫn Dạ chạy đến ôm lấy cậu.
- Ngươi thấy gì?
Lạc Thừa Nguyệt run lên từng hồi.
- Ta thấy bản thân ta... nhưng đó không phải ta.
Tô Tẫn Dạ siết chặt cậu.
- Đó là một phần linh hồn ngươi. Ngươi cần đối mặt với nó. Hoặc là hấp thụ, hoặc là để nó nuốt lấy ngươi.
Đêm đó, Thừa Nguyệt mê man sốt cao, miệng luôn lặp đi lặp lại.
- Tẫn Dạ... ngươi từng nói sẽ không bao giờ bỏ ta mà đi...
- Tại sao... ngươi lại ra tay trước mặt ta...
Những mảnh vỡ ký ức cũ quay lại. Một cái ôm máu me. Một thanh kiếm cắm xuyên ngực. Một ánh mắt tan vỡ.
Tô Tẫn Dạ ngồi cạnh, suốt đêm không rời. Hắn nghe từng câu nói, từng lời đau đớn cậu thì thầm. Mỗi từ như dao găm vào tim hắn - nơi đã chết từ khi Vân Chiêu ngã xuống.
- Xin lỗi...
Hắn khẽ nói.
- Kiếp này, dù linh hồn ngươi hóa thành ác ma... ta cũng không bỏ ngươi.
Sáng hôm sau, khi Lạc Thừa Nguyệt mở mắt, lần đầu tiên cậu không thấy bóng tối nữa.
Tận sâu trong cơ thể, một luồng linh lực đang lưu chuyển mượt mà. Một phần ký ức đã trở lại, lẫn cả sức mạnh từng khiến cả giới tu chân khϊếp sợ. Nhưng cùng với nó... là một cơn đau nhói thấu tim gan.
- Ta nhớ...
Cậu thì thầm, giọng khô khốc.
- Ngươi quỳ dưới chân ta. Ngươi khóc.
Tô Tẫn Dạ gật đầu.
- Vì ta gϊếŧ ngươi.
- Không... ngươi gϊếŧ Vân Chiêu, người đã cầu xin ngươi giữ mạng cho hắn, ngay cả khi bị phản bội.
Giọng Lạc Thừa Nguyệt đanh lại, trong mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm.
Hắn cười khổ.
- Ta không trốn tránh. Nếu ngươi muốn trả thù... cứ lấy mạng ta.
Cậu đứng dậy, bước tới, tay khẽ chạm lên ngực hắn, nơi trái tim vẫn đập mạnh mẽ.
- Ta sẽ không gϊếŧ ngươi. Vì ta sẽ khiến ngươi phải sống... và thấy ta từng bước trở nên mạnh hơn. Không cần tình yêu của ngươi, không cần lời xin lỗi.
Tô Tẫn Dạ không đáp. Hắn chỉ gật đầu, đôi mắt tràn ngập một nỗi đau không tên.
Định mệnh đã thức tỉnh. Ký ức đã trở về. Nhưng tình yêu thì sao?
Liệu tình yêu có thể chữa lành một lời thề đẫm máu?
Hay cuối cùng... họ lại tiếp tục lặp lại bi kịch như kiếp trước?