Chương 2: Ký Ức Tỉnh Thức

Lạc Thừa Nguyệt giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya. Trán cậu ướt đẫm mồ hôi, hơi thở dồn dập như vừa trải qua một cơn ác mộng kéo dài hàng thế kỷ. Tim đập thình thịch trong l*иg ngực mỏng manh, trong đầu cậu vẫn còn vang vọng tiếng gào thét, đau đớn của ai đó...

Một cái tên bất chợt hiện lên trong đầu, như một âm thanh quen thuộc vĩnh viễn chẳng thể quên.

- Tô Tẫn Dạ...

Cái tên đó chẳng hề xa lạ, dù cậu chưa từng gặp người mang tên đó. Nhưng trong mơ, trong từng giấc ngủ ngắt quãng suốt mười mấy năm qua, gương mặt ấy vừa lạnh lùng, sắc bén, và đẹp đẽ như một vị thần, luôn hiện ra rõ ràng.

Cậu bước ra khỏi chăn, mở cửa sổ. Gió lạnh ban đêm ùa vào, mang theo mùi hương của rừng rậm và sương mai. Cậu đặt tay lên ngực, nơi trái tim đang đập loạn nhịp. Có điều gì đó đang dần thức tỉnh trong cậu - một ký ức, một bản năng, hoặc... một linh hồn khác?

Lạc Thừa Nguyệt sống ở một ngôi làng nằm sát rìa rừng Huyết Lâm, nơi người dân cực kỳ kiêng kị những điều huyền bí. Mái tóc trắng và đôi mắt đỏ của cậu luôn khiến người khác dè chừng. Họ bảo cậu là yêu quái, là đứa trẻ được quỷ đưa đến, là điềm báo của tai họa.

Chỉ có một người duy nhất không sợ cậu - Lý bà bà, một bà lão già sống trong căn nhà gỗ tồi tàn gần suối. Bà thường cho cậu bánh nếp, kể chuyện thần thoại và nhắc cậu đừng bao giờ bước sâu vào rừng, nơi có thứ gì đó ngủ say ngàn năm chưa tỉnh.

- Ngươi không thuộc về nơi này, Thừa Nguyệt à.

Lý bà bà thường nói vậy, ánh mắt mơ hồ như nhìn xuyên thấu cậu.

- Một ngày nào đó, định mệnh sẽ gọi tên ngươi. Và ngươi phải chọn.

Sáng hôm sau, khi cậu đang múc nước ở giếng, một người lạ xuất hiện. Hắn khoác một tấm áo choàng đen, khuôn mặt giấu trong bóng mũ, nhưng khí chất lại lạnh lùng và cao quý đến mức không thể che giấu. Cậu chưa từng gặp ai mang khí chất như vậy - như ánh trăng giữa đêm tối, lạnh mà chói mắt.

- Ngươi là Lạc Thừa Nguyệt?

Cậu sững người. Giọng nói đó... cậu đã nghe trong mơ.

- Ngươi là ai?

Cậu lùi lại bản năng, tay nắm chặt gàu nước như một vũ khí thô sơ.

Người kia không trả lời ngay. Hắn chỉ nhìn cậu rất lâu, ánh mắt như đang đo lường từng nhịp tim cậu.

- Ta tên là Tô Tẫn Dạ.

Trái tim Lạc Thừa Nguyệt khựng lại một nhịp.

Cậu ngã ngồi xuống đất. Cái tên đó... cái gương mặt đó... dù không giống hoàn toàn với gương mặt trong mơ, vì giờ đây hắn đã trưởng thành hơn, lạnh lùng hơn, nhưng ánh mắt đó, ánh mắt từng nhìn hắn tha thiết trước khi tan vào vòng phong ấn...

- Ngươi... đã từng gϊếŧ ta, phải không?

Tô Tẫn Dạ im lặng. Một khoảng lặng chết chóc bao trùm. Rồi hắn gật đầu.

- Không phải ngươi, nhưng là thân thể này.

Hắn tiến tới, quỳ xuống ngang tầm mắt với cậu. Gương mặt không đổi sắc, nhưng ánh mắt phức tạp đến nghẹt thở.

- Ngươi... là Lạc Vân Chiêu. Linh hồn của hắn tái sinh trong thân thể này.

Câu nói như sấm động giữa trời xanh. Cậu cảm thấy đất trời xoay chuyển. Những ký ức rời rạc chợt ùa về, khung cảnh đài phong ấn, máu, ánh sáng, sự phản bội... và tình yêu - một thứ tình yêu dai dẳng đến mức dù chết vẫn không buông.

Từ hôm đó, Tô Tẫn Dạ không rời khỏi làng nữa. Hắn ở lại, sống trong căn lều nhỏ ngoài rừng. Ban ngày, hắn dạy cậu cách kiểm soát sức mạnh ma thuật đang lớn dần trong cậu, thứ mà nếu không kiểm soát, sẽ khiến linh hồn cậu bị nuốt chửng.

Ban đêm, hắn không nói gì nhiều. Chỉ lặng lẽ nhìn cậu từ xa.

Dù chưa từng chạm vào nhau, nhưng không khí giữa hai người dần trở nên căng như dây đàn. Có gì đó rất sai - nhưng lại rất đúng. Cậu không còn là cậu nữa, và hắn cũng chẳng còn là thần nhân thanh cao mà năm xưa người ta kính sợ.

Hắn giờ đây, là một kẻ bị ám ảnh. Một kẻ đã gϊếŧ người mình yêu bằng chính tay, và rồi bị trừng phạt bởi nỗi nhớ.

Một đêm mưa. Lạc Thừa Nguyệt sốt cao, thân thể nóng rực như bị thiêu đốt từ bên trong. Tô Tẫn Dạ bế cậu vào lòng, toàn thân cậu run rẩy, mồ hôi thấm ướt áo hắn.

- Ngươi không thể chết.

Hắn lẩm bẩm.

- Ta không cho phép.

Cậu rêи ɾỉ trong vô thức, môi khẽ gọi tên hắn. Bàn tay gầy guộc nắm lấy tay hắn, như bám víu vào tia hy vọng cuối cùng.

Không suy nghĩ, hắn hạ môi mình xuống, truyền một luồng linh lực mát lạnh vào người cậu. Một làn sương nhẹ như gió đêm lướt qua, thanh lọc toàn bộ luồng ma lực đang giằng xé bên trong.

Nhưng ngay khoảnh khắc môi chạm môi, những ký ức cũ trào dâng như sóng cuộn.

Tô Tẫn Dạ siết chặt cậu hơn. Trong một khắc, hắn quên đi mọi thù hận, quên cả thân phận. Trái tim hắn chỉ biết rằng, người trong tay hắn... là Vân Chiêu.

Tối hôm đó, trong căn phòng gỗ im lặng chỉ còn tiếng mưa rơi, hai người đàn ông ôm lấy nhau, không phải vì du͙© vọиɠ, mà vì một cảm giác đã bị đè nén quá lâu: nỗi khao khát được yêu, được sống.

Tô Tẫn Dạ cởϊ áσ khoác, đặt cậu nhẹ nhàng lên đệm. Lạc Thừa Nguyệt mở mắt, đôi mắt đỏ ánh lên lấp lánh như ngọc lưu ly, pha lẫn bối rối và hoài nghi.

- Ngươi... là Tẫn Dạ?

- Là ta.

- Ta là Vân Chiêu?

- Cũng là ngươi.

Không cần thêm lời nào nữa. Những môi hôn nhẹ như lông vũ bắt đầu lướt qua trán, má, rồi dừng lại nơi môi cậu.

Nụ hôn ấy không còn lạnh nữa.

Nó nóng bỏng, đau đớn, và cũng đầy yêu thương.

Khi ánh sáng ban mai hé rọi qua khe cửa sổ, hai thân ảnh vẫn quấn lấy nhau. Cả hai đều hiểu, sau đêm đó, mọi thứ sẽ thay đổi. Không còn là học trò và thầy, không còn là Thần và Ma, không còn là nạn nhân và kẻ phản bội.

Họ là hai người đàn ông mang linh hồn đã bị ràng buộc bởi định mệnh, cùng sống, cùng đau, cùng yêu và giờ đây, cùng bắt đầu lại.