Chương 1: Bóng Đêm Phong Ấn

Đêm phủ kín cả bầu trời, mây đen dày đặc như một tấm vải nhung khổng lồ che kín ánh trăng, khiến khu rừng Huyết Lâm chìm trong bóng tối mịt mùng. Những tán cây cổ thụ sừng sững, vươn cao đón gió lạnh, lá xào xạc như thì thầm kể chuyện huyền thoại đã trôi qua hàng ngàn năm.

Giữa khu rừng rộng lớn đó, một đài đá cổ xưa phủ đầy rêu phong lấp ló dưới ánh sáng nhạt nhòa của những ngọn đuốc bốc khói nghi ngút. Trên đài, một vòng tròn pháp thuật khổng lồ màu đỏ thẫm phát sáng rực rỡ, những ký tự cổ xưa xoay tròn liên tục như nhịp tim đang đập mạnh mẽ.

Mười tám vị trưởng lão mặc y phục thêu rồng phượng đứng thành vòng tròn quanh đài, mỗi người tay đều niệm chú, ánh mắt khắc khoải trộn lẫn lo âu và quyết tâm. Trung tâm vòng tròn là một thân ảnh cao lớn, thân hình vạm vỡ, lưng thẳng, mái tóc đen dài rũ xuống phủ kín vai. Đó là Lạc Vân Chiêu - Ma tôn vạn năm, từng là bá chủ của ma giới, người đã khiến thiên giới phải run sợ.

Nhưng giờ đây, hắn đang bị phong ấn trong vòng tròn pháp thuật thiêng liêng, thân hình dù oai vệ vẫn không thể che giấu sự suy yếu rõ rệt. Đôi mắt đỏ rực như lửa, nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt chứa đựng nỗi đau không thể gọi thành tên.

Bên ngoài vòng tròn, một thanh niên trẻ đứng đó, diện mạo tuấn tú, đôi mắt lạnh lùng và sâu thẳm như băng giá, tay cầm thanh kiếm bạc sáng lấp lánh - Tô Tẫn Dạ, Thái tử thần giới, người duy nhất có thể kết thúc sự tồn tại vĩnh hằng của Ma tôn.

Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn lại âm thanh đều đặn của những câu thần chú vang vọng, hòa quyện vào tiếng gió rít qua kẽ lá. Thanh kiếm bạc vụt lên như tia chớp, hướng thẳng vào ngực Ma tôn, ánh sáng rực rỡ khiến mọi thứ xung quanh như bừng sáng trong khoảnh khắc.

Máu đỏ tươi phun ra hòa vào ánh sáng trăng, tạo thành một bức tranh vừa bi thương vừa hùng tráng. Lạc Vân Chiêu không né tránh, không một lời than van. Hắn chỉ nhìn sâu vào ánh mắt của Tô Tẫn Dạ, như muốn truyền tải tất cả nỗi lòng sâu kín nhất.

- Ngươi có từng do dự không, Tô Tẫn Dạ?

Hắn hỏi, giọng trầm khàn như tiếng gió qua khe đá.

- Không.

Tô Tẫn Dạ đáp lạnh lùng, không chút dao động.

Ánh sáng của vòng phong ấn ngày càng mãnh liệt, bao bọc lấy thân hình Ma tôn, thiêu đốt từng thớ thịt, kéo từng mảnh linh hồn vào vòng cấm kỵ thiêng liêng. Dù từng giây từng phút sinh lực bị hút cạn, trái tim hắn vẫn không ngừng đập mạnh mẽ, giữ lại một niềm tin không gì có thể dập tắt.

- Tô Tẫn Dạ, nếu có kiếp sau, ta vẫn chọn yêu ngươi thêm một lần...

Lời thì thầm mang đầy nỗi đau và yêu thương thoát ra như dòng nước mặn đắng trên môi.

Ánh sáng chói lòa bùng lên rồi vụt tắt, để lại khoảng không tối tăm lạnh lẽo như nấm mồ khổng lồ nuốt trọn tất cả.

Khi ánh sáng phong ấn nhạt dần, trong bóng tối một tiếng thở dài vang lên, nhẹ nhàng như lời nguyện ước, khiến không gian như chùng lại.

Tô Tẫn Dạ đứng đó, tay vẫn cầm thanh kiếm bạc, ánh mắt lặng sâu nhưng tâm hồn chứa đựng muôn vàn đau đớn. Hắn biết rõ, tình yêu với Ma tôn là một vết thương không thể chữa lành, là ngọn lửa vừa sưởi ấm vừa thiêu đốt trái tim mình.

- Kiếp này, ta sẽ không để ngươi cô độc nữa...

Hắn tự nhủ.

Phía xa trong bóng tối, một ánh sáng yếu ớt lóe lên. Từ đó, một bóng người nhỏ bé, mảnh mai hiện ra. Cậu bé có mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt đỏ rực như lửa, mang trên mình sức mạnh ma thuật còn sót lại chưa được phong ấn hoàn toàn - linh hồn của Lạc Vân Chiêu đang dần hồi sinh.

Cậu bé tên Lạc Thừa Nguyệt, được sinh ra trong một ngôi làng nhỏ giữa khu rừng Huyết Lâm, nơi chưa từng biết đến những truyền thuyết về Ma tôn hay thần linh. Mái tóc trắng và ánh mắt đỏ như máu khiến cậu khác biệt và bị người dân làng xa lánh.

Dù vậy, trong lòng cậu là một sức mạnh tiềm ẩn, từng đợt sóng ma thuật trào dâng không ngừng, đòi hỏi phải được giải phóng. Mỗi đêm, những giấc mơ kinh hoàng về quá khứ, về cái chết của Ma tôn, và cả gương mặt lạnh lùng của Tô Tẫn Dạ lại ám ảnh cậu.

Phía xa xa, Tô Tẫn Dạ âm thầm quan sát, bảo vệ linh hồn vừa hồi sinh này từ bóng tối. Hắn biết nếu sức mạnh đó không được kiểm soát, sẽ là hiểm họa khôn lường cho thế giới thần ma. Nhưng sâu trong tim, hắn lại không thể phủ nhận sự mềm yếu khi nhìn thấy cậu bé thuần khiết ấy.

Cuộc sống của Lạc Thừa Nguyệt ngày càng gian nan khi những thế lực thù địch từ nhiều phương diện bắt đầu săn đuổi. Họ muốn chiếm đoạt sức mạnh hay xóa sổ nguy cơ. Cậu buộc phải chạy trốn, đối mặt với những cuộc chiến đẫm máu, phải trưởng thành trong đau thương và dày vò.

Dù vậy, mỗi lần ngã xuống, cậu lại đứng lên mạnh mẽ hơn, đi tìm sự thật về quá khứ và tình yêu dang dở đã từng kết nối mình với Thái tử thần giới.

Trong bóng tối, số phận đang dần xoay chuyển, những vết thương lòng, những âm mưu thâm độc, và tình yêu cháy bỏng hứa hẹn một hành trình đầy nước mắt và hy vọng.