Anh cười như không cười, trong nụ cười giấu dao: “Vậy gọi tới đây tôi xem. Tôi cũng muốn biết, là cậu Tăng nào.”
…
Đêm nay định sẵn sẽ có người phải bẽ mặt.
Cả trong lẫn ngoài hội trường đều cá cược kết cục của vụ thảm đỏ này là “lưỡng bại câu thương”, chẳng ai được lợi. Dù sao kẻ đi tranh vị trí thì không biết xấu hổ, mà kẻ bị tranh cũng chẳng còn mặt mũi nào.
Ai ngờ chưa đầy 15 phút sau, Tạ Thanh Man đã bước lên thảm đỏ.
Nhượng bộ rồi sao?
Hiện trường đoán già đoán non, nhưng thắc mắc nhanh chóng được giải đáp.
Người phụ trách TOAO là Khương Nghiên và “nữ ma đầu” thời trang Milan Archie đích thân xuống đón. Trong khoảnh khắc đèn flash chớp nháy liên hồi, Tạ Thanh Man và Ảnh đế chỉ cách nhau hai bước chân, gần như cùng lúc tiến vào hội trường.
Lần này thì kẻ ngốc cũng ngửi ra mùi gì rồi.
Chuyện tranh vị trí áp trục năm nào cũng có, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Biết chừng mực thì chỉ đắc tội cá nhân để lấy tiếng.
Không biết chừng mực thì cả ban tổ chức lẫn các đoàn đội phía sau đều ngứa mắt.
Rõ ràng hôm nay Ảnh đế không muốn để một kẻ thích gây chuyện đi ngay trước mình; còn TOAO thì coi việc ai phá rối chính là đang vả vào mặt họ.
Đợi đến khi ê kíp Chu Uyển phản ứng lại, muốn cứu vãn thì đã muộn.
Thảm đỏ trực tiếp bị dỡ bỏ.
Cái tát vang dội này không chỉ đánh cho Chu Uyển ngơ ngác, mà còn khiến những người khác chết sững.
Dưới ống kính, các minh tinh dù trong lòng có sóng ngầm cuộn trào thế nào thì ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ đàng hoàng, không tranh với đời. Nhưng đám nhân viên và paparazzi rảnh rỗi trong hội trường được dịp xem kịch hay ở cự ly gần, tin tức chấn động bắt đầu nổ ra trong phạm vi nhỏ.
“Dỡ rồi?”
“Trời đất, tôi không nghe nhầm chứ? TOAO không nể mặt ai vậy sao, dỡ luôn thảm đỏ?”
“Đừng quên TOAO đã đổi chủ rồi, người phụ trách nhậm chức trước Tết là đại tiểu thư hàng thật giá thật đấy, tưởng người ta ăn chay chắc?”
Một người hạ giọng thì thầm: “Nhưng Chu Uyển khác, sau lưng cô ta… là người nhà họ Tăng. Kinh Thành có mấy ai dám không nể mặt anh ta? Hơn nữa bộ phim đầu tay của Tạ Thanh Man bị đổi vai đột ngột, nhìn kiểu gì cũng giống như đắc tội với người ta.”
“Đắc tội hay không khó nói, nhưng sao cậu biết sau lưng Tạ Thanh Man không có chỗ dựa?”
Người bên cạnh cười khẩy: “Năm xưa cô ta chỉ là sinh viên năm nhất không chút bối cảnh mà lấy được vai nữ chính của đạo diễn danh tiếng, nói không có mờ ám ai tin?”
Xung quanh vang lên tiếng hít khí lạnh, sau đó rơi vào sự im lặng quỷ dị.
“Nói đi cũng phải nói lại, vị Thị hậu này của chúng ta cảnh cháy nổ cũng dám tự mình đóng, vì một cảnh quay ba phút mà dầm mưa suốt nửa tiếng đồng hồ để mài giũa cho hoàn hảo, cũng được coi là tấm gương kính nghiệp trong nghề rồi nhỉ? Nhưng từ khi ra mắt đến nay, cô ta hôn là dùng góc quay, cảnh thân mật toàn dùng thế thân. Cậu đoán xem, tại sao?”
Người nghe chuyện nãy giờ tỏ vẻ không đồng tình, cười nhạt một tiếng, giọng điệu nhẹ tênh nhưng đâm trúng trọng tâm: “Thôi đi, hôn dùng góc quay với đóng thế cảnh thân mật chỉ là chuyện nhỏ, cũng đáng lôi ra nói sao? Theo tôi ấy à…”
“Có thể khiến người trong nghề phải giữ kín miệng về chuyện đó, mới là bản lĩnh.”
…
[Có át chủ bài sao không nói với chị một tiếng? Sớm biết giới thời trang chịu chống lưng cho em, chị đã chẳng cần đề cập chuyện trao đổi tài nguyên khi liên hệ với bên Hoắc Dực.]
Người quản lý nhắn tin như lửa đốt.
Tạ Thanh Man trả lời: [Không có.]
[May mắn thôi.]
Dù chuyện thảm đỏ Tạ Thanh Man đã có tính toán từ trước, cô biết người quản lý có bản lĩnh thuyết phục được Ảnh đế, rất dễ xử lý. Nhưng cô không ngờ TOAO và Archie lại chủ động chìa cành ô liu, còn vả mặt đối thủ đau đến thế.
Cứ như đang trút giận thay cô vậy.
Nhưng không cần đoán cô cũng hiểu mấu chốt trong đó, ở cái đất Kinh Thành này, người dám không nể mặt kẻ chống lưng cho Chu Uyển chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Chuyện này có chút buồn cười.
Cái thói bao che của anh, làm như tình sâu nghĩa nặng với cô lắm vậy. Nếu không phải cô biết rõ…
Ánh mắt Tạ Thanh Man hơi trầm xuống.
Sau một loạt quy trình ký tên, chụp ảnh và trả lời phỏng vấn, Khương Nghiên và Archie đã rời đi, thay vào đó là nhân viên dẫn đường: “Cô Tạ, phiền cô đi theo tôi.”
Tạ Thanh Man không để ý lắm, cúi xuống nhìn điện thoại, vừa vặn một tin nhắn hiện lên.
Chỉ vỏn vẹn hai chữ ngắn gọn: [Qua đây.]
Cái giọng điệu ra lệnh như ban tối hậu thư này, cô quen thuộc quá rồi.
Tạ Thanh Man bỗng cảnh giác.
Lúc này cô mới phát hiện hướng nhân viên dẫn đi khác với khu vực được sắp xếp ban đầu.
Là vị trí hàng đầu tiên khu S.