Ánh nhìn từ trên cao rọi xuống, vừa thâm trầm vừa lạnh lẽo, tựa như lưỡi dao sắc kề sát yết hầu, buốt giá đến rợn người.
Tạ Thanh Man làm như không thấy.
Cô nhấp một ngụm rượu, trước ống kính vẫn giữ nụ cười xã giao hoàn hảo, trò chuyện cùng nam nghệ sĩ bên cạnh. Chỉ đến khi thang máy l*иg kính chạm tầng cao nhất, bóng dáng Diệp Diên Sinh khuất hẳn khỏi tầm mắt, nụ cười trên môi cô mới nhạt dần.
Gương mặt cô tuyệt nhiên không lộ chút cảm xúc thừa thãi, nhưng ly rượu trên tay lại vô tình tố cáo chủ nhân, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh, dao động từng tầng gợn sóng, hệt như tâm trạng khó lòng bình ổn lúc này.
…
Tiệc rượu khởi động diễn ra chóng vánh. Các minh tinh theo sự hướng dẫn của nhân viên, lục tục tiến vào tiệc chính từ thảm đỏ.
Thứ tự đi thảm đỏ và chỗ ngồi trong hội trường đã được lên danh sách từ sớm, gửi đến tay từng người.
Do Ảnh hậu có tầm ảnh hưởng quốc tế vắng mặt vì chấn thương, cộng thêm quy luật bất thành văn “Điện ảnh cao hơn Truyền hình và Âm nhạc”, vị trí “đại trục” kết màn cuối cùng thuộc về Ảnh đế Hoắc Dực. Còn vị trí “áp trục” đi ngay trước người cuối cùng được giao cho Tạ Thanh Man, Thị hậu vừa giành giải Đại Tam Nguyên.
Đáng tiếc, có kẻ không muốn tuân thủ quy tắc.
Đến lượt những người cuối cùng, nhân viên công tác vẻ mặt khó xử chạy tới thông báo: Chu Uyển, người xếp ngay trước Tạ Thanh Man, đã biến mất.
Phía Tạ Thanh Man đương nhiên không chịu để người ta dắt mũi, chỉ yêu cầu nhân viên tiếp tục tìm.
Trợ lý đóng sầm cửa lại, vừa khuất bóng người ngoài đã mắng ngay: “Không biết xấu hổ! Loại hạ cấp gì đâu, địa vị bản thân không vững, không có tiếng nói trong giới nên mới chạy tới bắt nạt chị.”
Tạ Thanh Man dưỡng khí bao năm nay rất tốt, không hề giận, chỉ cười lắc đầu: “Mấy thủ đoạn không lên được mặt bàn này chị gặp nhiều rồi. Có điều hôm nay nhiều phóng viên như vậy, không ngờ cô ta dám giở trò này.”
Giới giải trí trong nước đấu đá nhau chẳng kém gì thâm cung nội chiến, minh thương ám tiễn nhiều đến mức lật đổ tam quan người thường. Nhưng nếu bày mưu tính kế lộ liễu quá sẽ dễ bị người ta nắm thóp, nên thường chẳng ai dại gì mà xé rách mặt.
Xem ra mấy câu đáp trả của cô tối nay đã chọc trúng tim đen Chu Uyển rồi.
Nhân viên bên ngoài tìm không thấy người, trợ lý tức đến bốc khói, bất bình thay cho cô: “Cô ta dám tác oai tác quái vào lúc nước sôi lửa bỏng này, rõ ràng là ỷ vào kim chủ chống lưng…”
Tạ Thanh Man day day thái dương, ngả lưng vào ghế sô pha, cắt ngang: “Được rồi, bớt giận đi. Gọi điện về công ty, bảo người quản lý của chị liên hệ với đội ngũ phía sau.”
Cô liếc nhìn đồng hồ, dặn thêm: “Em canh giờ giúp chị, hai mươi phút nữa nhắc chị.”
Trợ lý ngơ ngác: “Chị Thanh?”
Tạ Thanh Man nhắm mắt giả vờ ngủ, giọng điệu vẫn nhẹ tênh, thậm chí còn nghe ra vài phần ôn hòa lương thiện: “Chu Uyển tưởng tranh vị trí áp trục là chỉ vuốt mặt nể mũi mình chị thôi sao?”
…
Tin tức lan nhanh như gió.
Trái ngược với vẻ bình thản của Tạ Thanh Man bên ngoài, trong hội trường đã có không ít người hạ giọng bàn tán.
“Ê kíp của Chu Uyển bị sao vậy?”
“Ai biết, nhưng chơi trò mất tích lúc này chẳng khác nào bố cáo thiên hạ là muốn tranh vị trí áp trục với Tạ Thanh Man sao?”
Một người cười phân tích: “Tiếc là tranh thảm đỏ chưa bao giờ là tranh thể diện, mà là tranh tài nguyên sau này. Vị trí áp trục đâu phải cứ rộng lượng là nhường được, Tạ Thanh Man làm sao xuống đài đây?”
“Chậc, tối nay có kịch hay để xem rồi.”
Vài câu lọt vào khu vực ghế VIC.
Khương Nghiên giẫm giày cao gót bước tới, giọng đầy ẩn ý: “Xem ra cô bé nhà anh tối nay gặp rắc rối rồi.”
Diệp Diên Sinh không đáp.
Anh rũ mắt, cổ tay buông lơi một bên, ngón tay gập lại gõ nhẹ lên mặt bàn.
Một nhịp, lại một nhịp.
Tiếng gõ hòa cùng nhịp tim, không nhanh không chậm, nhưng lại bào mòn thần kinh người khác.
Khương Nghiên nghiêng người, cười nói: “Có cần tôi tạo cơ hội cho anh diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân không?”
Dưới ánh đèn sân khấu loang lổ, ngũ quan người đàn ông chìm trong bóng tối nhập nhoạng. Đường nét khuôn mặt anh càng thêm sắc sảo, góc cạnh, toát lên vẻ lạnh lùng u ám. Sự nguy hiểm ấy quá mức gai góc, hoàn toàn lạc quẻ với tiếng cười nói xung quanh.
Diệp Diên Sinh nhướng mi, ngả người ra sau, nhạt giọng: “Cô có thể đi mà thành toàn cho người ta.”
Khương Nghiên nhướng mày: “Đừng có hại tôi. Nợ anh ân tình là một chuyện, còn chuyện đắc tội người khác để vả mặt thì thôi đi.”
Nụ cười của cô ta ẩn chứa thâm ý: “Dù sao vị công tử họ Tăng đang vun trồng cho nữ minh tinh kia cũng là kẻ có thù tất báo, tôi sợ sau này bị tìm tới cửa.”
Chữ “sợ” này nghe có vẻ giả tạo, nhưng màn kịch hôm nay đúng là đυ.ng trúng họng súng của Diệp Diên Sinh.