Còn mọi việc ở Hồng Kông đều đang tiến hành theo kế hoạch, đâu vào đấy cả rồi.
Thực ra cô nên quay về, chỉ là có một số việc cũng nên kết thúc – diễn xuất là sở thích của cô, cô luôn tận tâm tận lực, nhưng cô không thể ở lại giới giải trí quá lâu, cũng chẳng định ở lại lâu.
Đóng phim chỉ là lựa chọn do tình thế ép buộc lúc ban đầu. Biến chuyển đến hiện tại, chẳng qua là sai lầm nối tiếp sai lầm, đâm lao phải theo lao.
Trợ lý nhỏ thấy Tạ Thanh Man không tập trung, không tiện hỏi nhiều, chỉ lái câu chuyện về công việc: “Bên kia sắp bắt đầu rồi, chị xem có cần gọi thợ trang điểm chỉnh lại chút không?”
Tạ Thanh Man lơ đãng ừ một tiếng.
Nói cho cùng, ác mộng cũng chẳng quan trọng.
Thiếu niên ngông cuồng trong mơ, cô vừa không nhìn rõ, cũng chẳng để tâm, có thể quẳng ra sau đầu bất cứ lúc nào.
Chỉ có một kẻ nào đó mà cô không nắm bắt được…
Tạ Thanh Man nhắm mắt lại, thu liễm mọi cảm xúc trên mặt, đứng trước gương để nhân viên tùy ý chỉnh trang.
…
TOAO là tạp chí thời trang duy nhất lấy Chu Á làm chủ đạo mà có thể lọt vào top 3 quốc tế.
Tuy mấy năm gần đây giới thời trang có xu hướng suy thoái, nhưng tối nay minh tinh, đạo diễn, truyền thông, nhà sản xuất, PR hàng hiệu trong giới cơ bản đều có mặt, thậm chí còn ngửi thấy mùi của các thế lực tư bản đứng sau ba vòng tròn quyền lực Bắc Kinh, Thượng Hải và Tây Bắc.
Quả là một bữa tiệc thịnh soạn hiếm thấy.
Tiệc cocktail trước giờ khai mạc chính là “món khai vị” của tối nay, một màn khởi động đơn giản.
Đèn rọi và đèn flash từ bốn phương tám hướng tụ lại, Tạ Thanh Man diện một chiếc váy xanh hồ băng đính đá vụn, tóc đen xõa trên vai, đường cong phác họa thân hình yêu kiều, lay động lòng người dưới ống kính.
Tà váy màu khói uốn lượn rủ xuống, tựa như rũ bỏ cả một dải ngân hà lấp lánh.
Tạ Thanh Man thuộc kiểu nhan sắc lạnh lùng diễm lệ có tính tấn công cực mạnh. Mày liễu như vẽ, mắt ngọc long lanh, dung nhan tinh tế như núi xa nhuốm lạnh ngày xuân.
Trên người cô có nét mong manh điên đảo chúng sinh, vương ba phần mị hoặc; nhưng thần sắc lại thanh lãnh bạc bẽo, đó là cảm giác xa cách toát ra từ trong xương tủy, cao quý không thể với tới.
Danh lợi trường chính là chiến trường, đương nhiên không thiếu cảnh oan gia ngõ hẹp.
Chu Uyển, người vốn không hợp với Tạ Thanh Man, trang điểm tinh xảo, mặt mày hớn hở dưới ánh đèn flash, bước về phía cô.
Chu Uyển nâng ly, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Nghe nói hôm qua cô bay đi Hoành Điếm, chuẩn bị tham gia đọc kịch bản rồi, thế mà chiều nay [Sự Im Lặng Thứ Ba] lại đột ngột đổi vai. Tôi nghe tin này trước khi lên máy bay, đau lòng thay cô cả buổi…”
Tạ Thanh Man mỉm cười, trao cho cô ta một cái ôm, dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy, thì thầm: “Làm phiền cô nhớ thương rồi.”
Lời nói nghe thì dịu dàng, thực chất toàn là dao mềm: “Có điều sau khi cổ phiếu Norco giảm sàn, nợ nần nhà họ Chu đã trả không nổi rồi, cô Chu vẫn còn tâm trạng lo chuyện bao đồng của tôi, nhã hứng thật đấy.”
“Tôi mà là cô thì đã về nhà thắp hương, cầu khấn cho kết cục của nhà họ Chu đừng thê thảm hơn nữa.”
Chu Uyển bị chọc trúng chỗ đau, nụ cười cứng đờ. Nhưng dù khó chịu đến đâu, cô ta cũng không thể phát tác ngay tại trận.
Cô ta nghiêng đầu, góc độ vừa khéo, ngay cả khẩu hình cũng không bị đọc được: “Hà tất phải nói lời khó nghe như vậy? Cô hận cô tôi đến thế, chẳng phải cũng vì phần gia sản đó sao?”
“Tiếc là bà ấy là vợ góa của cha cô, di sản vốn dĩ có một phần của bà ấy. Cô đã đuổi bà ấy ra khỏi nhà rồi, còn muốn thế nào nữa? Làm người hà tất phải tuyệt tình đến thế.”
Là ai tuyệt tình?
Màu mắt Tạ Thanh Man nhạt đi.
Dưới ống kính, hai người vẫn giữ nụ cười hòa nhã, thân thiết cụng ly, nhưng lời nói riêng tư thì câu nào câu nấy đều như muốn lấy mạng người ta.
Cho đến khi cái ôm tách ra.
Giữa dòng chảy ngầm mãnh liệt, tần suất đèn flash bỗng giảm xuống, nhưng lối vào hội trường lại nhốn nháo bóng người.
Tạ Thanh Man hơi ngạc nhiên, ngay cả Chu Uyển đang kèn cựa với cô cũng ngơ ngác.
Cô ta hỏi: “Tình hình gì thế? Cô nhìn bên kia xem, hình như bắt đầu giới nghiêm rồi.”
Xung quanh có người thì thầm to nhỏ: “Không rõ, nhưng trước giờ khai mạc thường sẽ không có tin tức chấn động nào đâu nhỉ? Lạ thật.”
Có người hạ thấp giọng, vẽ một chữ vào không trung: “Suỵt, là… vị kia.”
Rất nhanh, tất cả mọi người trong tiệc cocktail đều nhận ra sự vi diệu của tối nay.
Bởi vì vài vị lãnh đạo cấp cao đã có mặt đều điềm nhiên đứng dậy, dường như muốn đón tiếp ai đó.