Chương 49: Hôm Nay Em Sao Thế

“Đúng đấy, còn chẳng hào sảng bằng em gái Tạ.”

“Bình thường anh thắng bao nhiêu lần, cũng đâu thấy anh xót anh em tôi chút nào.”

Bạc Văn Khâm đứng bên cạnh thì không nói gì. Mắt anh ta quá độc, rất nhanh đã nhìn ra vấn đề.

Cô nàng này trông thì thanh lãnh, nhưng phong cách hành xử lại không có tính công kích. Cô không quan tâm thắng thua, rõ ràng là thuận tay nhưng lại không thích chơi trội. Loại người này, không lộ tài năng, cũng không lộ sự rụt rè, chỉ cần cô muốn thì chơi gì cũng có thể khéo léo chiều lòng tất cả.

Chỉ là cái tác phong này, cũng quá…

Bạc Văn Khâm mỉm cười, thầm nghĩ tiếc là Hạ Cửu không ở đây, không biết mình có thêm một cô em gái ruột khác cha khác mẹ.

Nói thì nói vậy, mấy ván tiếp theo, Tạ Thanh Man không nương tay nữa, nên ra bài gì thì ra bài đó. Cô trông như đã thông suốt, hoặc là bật “hack”, tóm lại là tay bài đỏ rực.

Người thắng ăn cả, tiền vào như nước.

Mấy người trên bàn bài dần dần nhận ra mùi vị rồi. Tạ Thanh Man lại biết điểm dừng: “Hay là tới đây thôi? Khó khăn lắm mới cho em thắng hai ván, thua lại thì mất vui.”

Chơi tiếp nữa, chưa biết ai thua đâu.

Tạ Thanh Man vốn dĩ chỉ là giúp một tay cho đủ chân. Cô rất biết làm người, cũng không làm cao, cả quá trình tiếp xúc có thể nói là vui vẻ. Giờ khách sáo hai câu, người khác sẽ không thể không nể tình.

Huống hồ Diệp Diên Sinh còn đang đứng bên cạnh. Anh đã ngầm đồng ý, ai dám nói chữ “không”?



Lúc sắp tàn cuộc trời đã về sáng, Tạ Thanh Man đợi Diệp Diên Sinh trong phòng nghỉ một lát.

Đêm đã về khuya.

Mùa đông khắc nghiệt ở Đế đô vừa khô vừa lạnh, hàn khí xâm nhập, cho dù không có bão tuyết ập đến thì cũng buốt giá thấu xương.

Phòng nghỉ là gian chái đông trong viện, vừa bước vào cửa, đập vào mắt là bức thư pháp hành thảo treo trên tường, nét chữ cứng cáp hoa lệ, phóng khoáng sắc sảo.

Đồ đạc trong phòng nghỉ đều là đồ cổ và di tích, bên trái là sập, bên phải là chiếc đôn hoa mặt sứ ngũ sắc khắc vàng, mặt đôn khảm mã não trang trí, bên trên bày một bộ trà cụ gốm quan diêu đời Thanh và một chiếc lư hương ba chân đầu thú bằng đồng vàng, hai bên đặt ghế hoa hồng chạm rồng nổi. Những vật dụng trang trí khác cũng đều có giá trị liên thành, đúng là động tiêu tiền.

Một làn khói mỏng bay lên từ trong lư.

Cũng không biết trong lư đốt loại hương gì, hơi giống “Oanh Ca Lục”, mùi hương thanh đạm mát mẻ, chỉ là hậu vị ngọt hơi trầm, dường như có pha tạp thứ gì đó, thơm một cách lạ lùng.

Nhân viên tiếp tân ôm áo khoác và túi xách của Tạ Thanh Man, treo cẩn thận lên giá áo gỗ tử đàn đầu phượng, châm thêm trà cho cô: “Cô Tạ, có cần chuẩn bị nước nóng cho cô không ạ?”

Chuẩn bị cái gì?

Có lẽ nhìn ra sự thắc mắc trong mắt cô, tiếp tân giải thích: “Ở đây có suối nước nóng, có thể tắm thủy liệu, nếu cô cần thì có thể thay nước trước cho cô.”

Suối nước nóng ở đây khác với suối nước nóng tự nhiên, là bể tắm riêng nhân tạo.

“Không cần đâu.” Tạ Thanh Man ngồi xuống: “Tôi nghỉ ở đây một lát, sẽ đi ngay thôi.”

Nhân viên tiếp tân vâng lời, thêm hương vào lư, lùi vài bước ra ngoài, khép cửa lại giúp cô.

Hương thơm lan tỏa, mang theo cảm giác say lòng người.

Tạ Thanh Man chán chường, tự nhủ lẽ ra mình nên hỏi xem đây là hương gì. Cô chống cằm, ánh mắt lướt một vòng, dừng lại trên bức thư pháp bút tích thực trên tường, nhìn chăm chú một hồi lâu, có chút thất thần.

“Thử thô bình an, tu tái lai thập dư nhật, chư nhân cận tập…”

(Nơi này tạm thời ổn cả, chắc phải nán lại thêm mười mấy ngày nữa. Mọi người gần đây vẫn sinh hoạt bình thường.)

Là bản “Bình An Thϊếp” mô phỏng thời Tống.

Mô phỏng nét chữ của Vương Hi Chi. Bản mô phỏng thời Đường quý giá nhất trên thị trường đang nằm ở bảo tàng Đài Loan, bức thư pháp trước mắt này cũng được coi là tuyệt phẩm hiếm có rồi.

Tạ Thanh Man vốn không buồn ngủ, có lẽ quá trình chờ đợi quá nhàm chán, cô dựa vào ghế hoa hồng, nhìn mấy dòng hành thảo kia, vậy mà dần dần nảy sinh một tia buồn ngủ.

Cũng không biết qua bao lâu, có người vỗ vỗ vai cô.

“A Ngâm, đi thôi.”

Bóng đen đổ xuống từ trên đỉnh đầu, Diệp Diên Sinh đang đứng ngay trước mặt cô. Anh hơi nghiêng người, một tay đặt lên lưng ghế bên cạnh cô, che đi phần lớn ánh sáng.

Ngũ quan sâu thẳm, khí trường sắc bén, đường nét cả người mỏng mà sắc, tạo cảm giác áp bức rất lớn.

Tạ Thanh Man nhìn anh, chớp mắt chậm chạp.

“Nghĩ gì thế?” Giọng Diệp Diên Sinh trầm và chậm, ẩn chứa ý cười, là kiểu mê hoặc lòng người: “Có đi không?”

“Ừm.” Tạ Thanh Man ậm ờ không rõ tiếng, cả người lờ đờ, ngoan ngoãn đứng dậy theo anh.

Chân bỗng mềm nhũn.

Cả người cô như bị rút hết sức lực, mất kiểm soát ngã nhào vào lòng Diệp Diên Sinh, trán đập nhẹ một cái, va thẳng vào l*иg ngực rắn chắc đang căng lên của anh.

Hơi thở trên người Diệp Diên Sinh lập tức bao trùm lấy cô.

Hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo thấm vào hồn, hòa với mùi cam bergamot và hơi lạnh mang từ bên ngoài vào, mạnh mẽ và buốt giá. Không nói rõ được cảm giác lúc này. Như say mà không phải say, nửa tỉnh nửa mê, ý thức của cô rõ ràng vẫn tỉnh táo, nhưng động tác lại nặng nề lạ thường.

Tạ Thanh Man rên khẽ một tiếng “ưm” trong cổ họng.

Diệp Diên Sinh cụp mắt, nhìn cô dựa vào mình day trán, cũng không vội đỡ dậy, khẽ nhướng mày. Trong lòng anh ngạc nhiên, lại thấy buồn cười một cách khó hiểu: “Hôm nay em sao thế?”