Chương 45: Vừa Đòi Phong Sát Đã Chạm Mặt

Cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng dưới đình.

Hòn non bộ và dòng nước tự tạo thành một bức tranh, mang vẻ nhã nhặn của tranh thủy mặc. Diệp Diên Sinh ẩn mình trong sắc mực nhàn nhạt, như lưỡi dao mỏng đã tra vào vỏ, thu lại toàn bộ sự hoang dã và sát khí.

Thấy cô, người trong tranh cử động.

“Lâu thế?” Giọng anh trầm thấp, có chút cợt nhả.

Tạ Thanh Man lạnh nhạt nhìn anh, trả treo một câu không cao không thấp: “Phiền anh bận tâm, một câu của anh hại tôi tốn hơn một tiếng đồng hồ đi đường đấy.”

Nói nghe hay nhỉ.

Diệp Diên Sinh cũng không giận, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt cô, cười khẽ: “Tại tôi, không đi đón em sớm.”

Cũng không hẳn là tắc đường. Gần Tết, kiểm soát giao thông ở Bắc Kinh nghiêm ngặt hơn bình thường, nhiều nơi cấm dừng đỗ hoặc phong tỏa đường. Không có giấy thông hành thì chỉ có nước đi đường vòng. Tạ Thanh Man đi giày cao gót 12 phân, lội bộ suốt quãng đường, vòng vèo mãi mới tới, tính khí cũng bắt đầu khó chịu.

Ông chủ hội quán đưa người đến vẫn chưa rời đi, vô tình nghe được câu này, cơ mặt không khỏi giật giật.

Ai dám trưng cái mặt lạnh đó ra với Diệp Diên Sinh như cô chứ. Người kia lại còn cười cho qua chuyện.

Nhưng quy tắc là quy tắc, cái gì cần hỏi vẫn phải hỏi. Ông ta lộ vẻ do dự, ướm lời: “Cậu Diệp, cậu xem thiết bị liên lạc này…”

“Không cần đâu.” Diệp Diên Sinh thản nhiên, nắm lấy cổ tay Tạ Thanh Man kéo đi: “Đi thôi.”

Tạ Thanh Man sững người, trong đầu lóe lên một hình ảnh. Lúc nãy đi qua ngõ, khu vực đỗ xe toàn là những chiếc xe trùm vải đen che biển số. Suy nghĩ xoay chuyển, cô liền hiểu ra mấu chốt vấn đề.

Chỗ này còn thu cả điện thoại à?



Cùng lúc đó, Trịnh Đông Dược bước vào viện có đề chữ “Tẩy Thương”. Cậu ta vừa đi vừa hậm hực, người chưa đến mà tiếng đã vang lên trước.

“Loạn rồi, loạn hết rồi! Ông đây mẹ kiếp đầu tư bao nhiêu tiền, chẳng lẽ không có nổi chút tiếng nói nào sao?”

“Ai lại chọc giận cậu thế?”

“Chỉ là một đạo diễn phim truyền hình quèn mà cũng dám bật lại tôi.”

Trịnh Đông Dược tức muốn nổ phổi: “Lão già đó đúng là mất trí rồi, có Ảnh hậu song kim không dùng, nhất quyết đòi dùng người mới! Chẳng thèm chào hỏi tiếng nào đã ký hợp đồng.”

Cậu ta ném tập tài liệu lên bàn trà, trên đó in thông tin tuyển chọn và hồ sơ cá nhân của diễn viên. Mấy người bên cạnh tò mò xúm lại, chép miệng: “Em này được đấy, mặt đẹp dáng chuẩn.”

“Đúng là…”

“Anh Dược, đừng có không phục, tôi thấy mắt nhìn của đạo diễn còn tốt hơn anh đấy, xét về nhan sắc vóc dáng, em này tuyệt đối ăn đứt rồi.”

Bùi Trạch vốn lười quan tâm mấy chuyện bao đồng, nghe vậy cũng liếc qua, khựng lại, không kìm được nhìn thêm vài lần.

Đây chẳng phải cô gái ở Hồng Kông sao? Sắc mặt Bùi Trạch hơi ngưng trọng.

“Đẹp thì có đẹp, nhưng mẹ kiếp dù có là tiên nữ hạ phàm cũng không được làm lỡ việc kiếm tiền của ông đây!”

Dự án công ty không phải cái nào cậu ta cũng đích thân nhúng tay, so với mảng y sinh và AI, tiền ném vào giới giải trí thường chỉ như muối bỏ bể, cậu ta ít khi để tâm. Nhưng bộ phim này đập vào mấy trăm triệu tệ.

Lấy mấy trăm triệu để nâng đỡ người mới, khác gì ăn no rửng mỡ ném tiền qua cửa sổ? Rơi xuống đất ít ra còn nghe được tiếng động.

Trịnh Đông Dược càng nghĩ càng cáu, nổi trận lôi đình: “Không sắp xếp cho cô ta vai nữ hai được à? Lão già đó sợ là mê muội sắc dục, có gian tình với con nhỏ này…”

Bùi Trạch bỗng lên tiếng: “Cậu ăn nói tôn trọng chút đi.”

“Ông đây chưa phong sát cô ta là tôn trọng lắm rồi.” Trịnh Đông Dược bực dọc vặc lại: “Bồ nhí của cậu à? Bảo vệ ghê thế.”

Cần gì Trịnh Đông Dược phải ra tay. Theo dư luận trên mạng hiện nay, với thủ đoạn quan hệ công chúng của showbiz trong nước và khả năng dẫn dắt của các công ty marketing… Đoàn phim vừa công bố, bên ngoài sẽ dậy sóng ngay.

Chưa nói đến chuyện Ảnh hậu bị gạt ra rìa thì người qua đường sẽ nghĩ sao, vòng thử vai thứ hai còn có một tiểu hoa lưu lượng nữa, fan cô ta không dám xâu xé tiền bối, chẳng lẽ không dám xâu xé người mới? Đợi đến lúc các bên hỗn chiến, cả người mới lẫn phim đều có thể đem đi chôn được rồi.

“Mồm miệng sạch sẽ chút, đừng có lôi tôi vào.” Bùi Trạch lạnh lùng nhìn cậu ta: “Cô ấy dù có gì, thì cũng chỉ có gì với cậu hai Diệp của cậu thôi.”

“Cái quái gì cơ? Hôm nay cậu uống nhầm thuốc súng à?” Trịnh Đông Dược chưa kịp phản ứng: “Chuyện này thì liên quan gì đến anh hai? Anh ấy…”

Chưa nói hết câu, Trịnh Đông Dược đột nhiên tắt đài.

Cánh cửa gỗ lim chạm khắc mở ra, Diệp Diên Sinh và Tạ Thanh Man kẻ trước người sau bước vào, chỉ cách nhau nửa bước.

Xung quanh rơi vào sự im lặng quỷ dị.

Đám người vừa hóng hớt đều câm như hến, nhìn nhau trân trân, ngầm trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý.

Vãi chưởng.

Trịnh Đông Dược muốn nói lại thôi, biểu cảm đặc sắc vô cùng, mãi một lúc lâu sau mới rặn ra được một câu: “Vở này là sao đây?”

“Hỏi hay đấy.” Bùi Trạch xem náo nhiệt không chê chuyện lớn: “Hay là cậu lên đó, nói lại những lời vừa rồi một lần nữa, xem cậu hai Diệp của cậu phản ứng thế nào?”

Bùi Trạch nửa đùa nửa thật: “Vừa nãy cậu bảo muốn phong sát ai cơ?”