Chương 43: Không Tin Thì Đến Kiểm Tra Đi

Đúng là Diêm Vương điểm danh, gọi ai người nấy chết. Người đàn ông trung niên mặt xanh mét lúc nãy lòng lạnh đi một nửa, người mềm nhũn trên ghế, lời biện hộ còn chưa kịp bịa xong đã bị đưa đi điều tra.

Gã thừa hiểu, những việc mình làm mà bị khui ra thì đủ để ngồi tù mọt gông.

Diệp Diên Sinh thậm chí chẳng thèm bố thí cho gã một ánh nhìn, dường như không dư thừa kiên nhẫn để lãng phí cho một kẻ bỏ đi.



Mặc dù đêm đó nói “mai gặp”, nhưng ai cũng bận rộn, gần như chẳng chạm mặt nhau.

Thoáng cái đã đến hai mươi ba tháng Chạp, miền Bắc gọi là Tiểu niên, dân gian hay có câu “Quan tam dân tứ”. Tạ Thanh Man lớn lên ở Hồng Kông, trong đó coi trọng “Đông đại quá niên” (Đông chí lớn hơn Tết), không có tập tục này. Nhưng không khí Tết ở Đế Đô đang độ đậm đà, ở lâu cũng bị lây cái náo nức của ngày lễ.

Chiều nay vừa ký hợp đồng xong, đoàn phim vẫn chưa công bố chính thức. Tiếp theo còn phải chụp ảnh định trang và dự tiệc tối, cô nán lại khách sạn. Thật ra nhà họ Hoắc có dinh thự ở Bắc Kinh, nhưng căn đứng tên cô chỉ có một, rộng thì rộng đấy nhưng vị trí hơi hẻo lánh, đi lại quá phiền phức.

“Sao không nói sớm, mình đã cho người dọn dẹp căn hộ gần đó rồi, cậu cứ qua đó mà ở.”

Lúc gọi điện, giọng Hướng Bảo Châu có vẻ không hài lòng: “Lần trước ở Bắc Kinh đã nói rồi, cậu cứ khách sáo với mình.”

Cô nàng đang ở Barcelona. Tại bảo tàng Joan Miró trên đỉnh đồi Montjuïc sắp diễn ra buổi ra mắt đồng hồ cao cấp.

Tạ Thanh Man ngâm mình trong bồn tắm, chậm rãi nói: “Cậu không có nhà, mình ở một mình cũng chán.”

“Còn nói nữa, lần này cậu không đi, mình cũng thui thủi một mình đây.” Hướng Bảo Châu than thở “chán chết”, rồi cười khẩy: “Cậu không biết đâu, trong tiệc rượu trước sự kiện, có thằng cha…”

Chưa nói được hai câu, tín hiệu đã bị ngắt.

Tạ Thanh Man không hiểu chuyện gì. Theo phản xạ định gọi lại, nhưng thông báo WeChat nhảy ra làm cô phân tâm, ngón tay chạm nhầm vào số của Diệp Diên Sinh.

[Tín hiệu kém, nói sau nhé.]

“A lô?”

Thông báo tin nhắn và tiếng bắt máy gần như diễn ra cùng lúc. Chưa kịp tắt, Tạ Thanh Man thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì Diệp Diên Sinh đã nghe máy: “Sao thế?”

Giọng nói trầm thấp, lười biếng kẹp giữa những âm thanh ồn ào.

Chết tiệt, nhầm lẫn tai hại. Điện thoại cô suýt nữa thì rơi xuống nước.

“Không có gì, thật ra tôi định…” Tạ Thanh Man muốn giải thích là “gọi nhầm”, nhưng lại nghe thấy giọng một người phụ nữ.

Hình như đang hát. Hai chữ cuối cùng nghẹn lại trong họng, cô không thốt nên lời.

Là hát mộc. Giọng nữ tinh tế, mang đậm phong vị Nam Côn, lả lướt mê người: “Sợ tin hoa giục giã, gió táp mưa sa, lỡ làng xuân sắc. Vội quên đi dáng tiên thuở nào, đêm xuân trăng hoa xin đừng thành lời dối trá…”

Bên phía anh rất ồn, tiếng rượu tiếng nhạc hỗn tạp. Nhưng người hát dường như đứng rất gần, khiến cô nghe rõ mồn một.

Tạ Thanh Man buột miệng: “Ai đấy?”

Vừa hỏi xong, cô đã hối hận, biết mình lỡ lời. Cô khựng lại, gượng gạo chuyển chủ đề: “Đào Hoa Phiến à? Hát cũng hay đấy.”

“Hửm?” Diệp Diên Sinh ung dung đáp một tiếng, rồi bật cười, giọng thấp và lạnh, đầy vẻ hờ hững: “Không bằng em.”

Cái gì mà không bằng? Lời này nghe vừa bạc bẽo vừa cợt nhả, khiến người ta khó chịu không nói nên lời.

Tạ Thanh Man bỗng thấy nghẹn ở ngực, bức bối khó tả, thái độ cũng lạnh đi: “Tôi đâu dám so với người bên cạnh anh? Chẳng qua là gặp lúc anh đang cao hứng thôi.”

Lời nói cứng nhắc, giọng điệu cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ: “Muộn rồi, không làm phiền chuyện tốt của anh nữa.”

Cô cúp máy dứt khoát.

Bên tai chìm vào tĩnh lặng, trong phòng khách sạn chỉ còn mình cô, sự im lặng này khiến lòng người xao động không yên. Một cơn nóng nảy vô cớ dâng lên, Tạ Thanh Man nhắm mắt, dìm người xuống làn nước ấm.

Vài giây sau, lý trí kéo cô tỉnh lại theo bản năng, cô ngoi lên khỏi mặt nước, đáy mắt trong veo mà lạnh lẽo.

Phản ứng thái quá rồi, thật ra cô đâu có tư cách gì.

Nhưng cô cũng chẳng định vớt vát, dù là chân tình hay giả ý, cô cũng không thể để anh coi mình như món đồ chơi mà tùy ý cân đo đong đếm. Chẳng lẽ bắt cô phải ngoan ngoãn phục tùng, cụp mắt cúi đầu để mặc anh tiêu khiển?

[Giận gì thế?]

Cô trả lời ngay lập tức: [Trượt tay.]

[Không phải ghen đấy chứ?]

“…” Giỏi thật.

Tạ Thanh Man chẳng muốn tiếp lời. Mùi hương gỗ trầm kín đáo, bị hơi nóng và hơi nước hun đúc khiến người ta buồn ngủ. Cô vươn tay kéo khăn tắm, bước ra khỏi bồn.

[Người bạn tôi dẫn theo, không liên quan đến tôi.]

Lạ đời chưa, anh việc gì phải giải thích với cô? Tạ Thanh Man lau mái tóc ướt đẫm, chữ còn chưa gõ xong thì lại có tin nhắn nhảy ra:

[Không tin thì đến kiểm tra đi.]

Cô kiểm tra cái nỗi gì?

Xóa xóa sửa sửa hồi lâu vẫn chưa nghĩ ra câu trả lời cho thỏa đáng, Tạ Thanh Man định bỏ qua chủ đề vô nghĩa này. Sau đó, cô thấy anh gửi thẳng một cái định vị qua.



Đêm nay Diệp Diên Sinh không mấy hứng thú.