Chương 42: Diệp Diên Sinh Và Yến Tiệc Hồng Môn

Trái ngược hoàn toàn với không khí “hóng biến” sôi nổi trong phòng trà nước, bên ngoài đang trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu.

“Cậu Trịnh, cậu chơi thế là không đẹp nhé. Có biến mà chẳng thèm báo trước tiếng nào.”

Mấy vị giám đốc thường ngày hô mưa gọi gió trong công ty giờ chẳng dám ra vẻ, cứ bám riết lấy Trịnh Đông Dược mà than trời trách đất: “Vị tổ tông kia đến đây không phải để làm khó dễ chứ? Quỹ Hoa Nam đâu thuộc quyền quản lý của bọn này, trách nhiệm không thể chia đều được đâu nhỉ?”

Trịnh Đông Dược lười biếng ngáp một cái: “Không dính líu thì các ông cuống lên làm gì?”

Cậu ta liếc xéo người vừa nói: “Đừng có ở đó mà thăm dò tôi. Ông đây vừa xong việc bay từ New York về, còn chưa được ngủ nghê tử tế, các ông tin tức chẳng phải còn nhanh nhạy hơn tôi sao?”

“Nói thì nói vậy, nhưng tính nết của vị tổ tông đó…” Gã đàn ông trung niên béo mập cười gượng hai tiếng: “Tôi sợ mình phải về hưu non mất.”

Không trách bọn họ cẩn thận thái quá, Diệp Diên Sinh quả thực không phải người dễ qua mặt.

Hồ sơ trước năm 22 tuổi của Diệp Diên Sinh là mật tin, người ngoài chỉ biết anh xuất thân từ quân đội. Nhà họ Diệp rõ ràng đặt kỳ vọng rất lớn vào anh. Trong đám con cháu cùng lứa, anh cũng thuộc hàng xuất sắc nhất, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì lại chuyển ngạch sang làm kinh tế giữa chừng.

Dù vậy, những gì anh làm được trong mấy năm qua cũng đủ khiến người ta kinh hãi.

Tốt nghiệp sớm trường Wharton thuộc Đại học Pennsylvania, là thành viên nhóm [Chuỗi Turing] trong nước. Thời gian du học còn trở thành đối tác của Quỹ Hồng Phong, chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi đã tách ra xây dựng đế chế T&C riêng.

Giai đoạn đầu khởi nghiệp bị tư bản nước ngoài vây hãm trả thù, trong lúc đối đầu căng thẳng, Diệp Diên Sinh lập mưu kéo các trùm tài phiệt phương Tây xuống nước, lợi dụng luật chơi và các mối quan hệ để lội ngược dòng ngoạn mục. Thủ đoạn và khí phách của anh bắt đầu lộ rõ từ đó.

Cùng năm, anh đầu tư vào vài dự án công nghệ và truyền thống, chiếm lĩnh các đường đua mới nổi với con mắt tinh đời và sự quyết đoán tàn nhẫn. Những công ty được anh đưa lên sàn chứng khoán New York, Hồng Kông hay sàn A trong nước về sau giá trị vốn hóa đều tăng vọt, chưa từng thất thủ.

Đến lúc này, cán cân quyền lực trong mảng kinh doanh của nhà họ Diệp mới bắt đầu nghiêng về phía anh.

Tháng 7 năm nay, vừa rảnh tay tiếp quản sản nghiệp gia tộc, anh đã dùng biện pháp mạnh thanh trừng trụ sở chính. Chủ tịch tập đoàn thuộc dòng thứ, năm nay đã lui về tuyến hai.

Bên ngoài đồn đoán đủ kiểu về việc hoán đổi tài nguyên hay lý do dòng thứ chịu buông quyền, nhưng kết quả chỉ có một: Trên danh nghĩa Diệp Diên Sinh chỉ là tổng giám đốc điều hành, nhưng thực tế được nhà họ Diệp ngầm thuận, anh đã thâu tóm toàn bộ quyền kiểm soát, quyền quyết định và quyền thi hành mảng thương mại.

Trong thời gian đó, không thiếu lãnh đạo cấp cao muốn dằn mặt anh, nhưng Diệp Diên Sinh dùng bàn tay sắt, bề ngoài tuy lơ đãng nhưng tâm cơ thâm sâu. Một khi anh đã ra tay xử lý là triệt để, nắm quyền chưa đầy vài tháng đã nhổ sạch mọi cái gai.

Rốt cuộc vẫn là tác phong quân đội, sấm rèn gió giật.

Chỉ là ngọn lửa này, e rằng sắp cháy lan xuống dưới rồi.

“Cậu ấy mà muốn cho ông về hưu thì cần gì phải đích thân đến đây.”

Bùi Trạch đứng ngoài lạnh lùng quan sát hồi lâu, bỗng bật cười: “Hơn nữa, có về hưu non thì cũng chưa đến lượt ông làm người đầu tiên đâu.”

Cậu ta hất cằm: “Tôi thấy Giám đốc Vu bên kia còn căng thẳng hơn, ông qua đó mà tâm sự?”

Người đàn ông trung niên bị điểm danh mặt đã xanh mét, giờ lại càng thêm đen, vội đáp: “Tổng giám đốc Bùi, cơm có thể ăn bậy chứ lời không được nói bừa đâu nhé.”

Chuyện ở Việt Thành, theo lý thì đã kết thúc, đối phương cũng chẳng khai ra được gì. Nhưng đám Bùi Trạch, Trịnh Đông Dược quay về trụ sở mà chẳng lọt chút gió nào, cứ tưởng là họp hành định kỳ, giờ nhìn thế nào cũng giống Yến tiệc Hồng Môn.

Đám người mang theo quỷ trong lòng, lục tục kéo vào phòng họp, ngoài mặt vẫn cười nói xã giao.

Khoảng mười phút sau, cửa kính phòng họp bất ngờ bị đẩy ra, hơi nóng ập vào, va chạm với luồng khí lạnh bên trong.

Tiếng trò chuyện tắt ngấm.

Các lãnh đạo cấp cao ngồi hai bên bàn họp dù đang toan tính điều gì, lúc này đều cung kính đứng dậy.

Diệp Diên Sinh vẻ mặt lạnh nhạt, khẽ ra hiệu.

Người đàn ông có đôi mắt đen thẫm, khí chất lạnh lùng sắc bén, vệt lông mày đứt đoạn càng tô thêm vài phần u ám, ngạo nghễ. Sự xâm lược toát ra từ con người anh dường như hữu hình, tách biệt anh với đám đông trong phòng họp, khiến người ta nhìn mà phát sợ.

Phía sau anh là một đoàn tùy tùng hùng hậu. Đợi anh an tọa, những người khác trong phòng mới dám lần lượt ngồi xuống.

Nhận ra người của Ủy ban Chứng khoán, cả phòng họp im phăng phắc.