Nữ chính đương nhiên từng động tình, từng để tâm. Nhưng một người phụ nữ không cam tâm bị trói buộc bởi giáo điều lễ pháp phong kiến, một người phụ nữ tâm cơ vô song chẳng thua kém đấng mày râu, vết xe đổ gia tộc diệt vong còn sờ sờ trước mắt, người đầu ấp tay gối đã nảy sinh sát tâm, bản thân sắp đi vào con đường “thỏ chết chó săn bị gϊếŧ”, nếu còn không màng đại cục mà chỉ day dứt chuyện tình yêu chân tâm, thì quá nực cười.
Một đóa hoa tơ hồng chỉ biết dựa dẫm vào nam chính thì còn cần gì phải phối hợp diễn kịch, cùng nhau lập mưu?
“Tôi không phải phụ thân tôi, tuyệt đối sẽ không đưa cổ chịu chém.”
Tạ Thanh Man chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào Tần Vương, quyết tuyệt và lạnh lùng: “Hôm nay nếu tôi không bước ra khỏi Chiêu Dương Điện này, điện hạ cứ việc mở to mắt mà xem, thế nào mới là thù trong giặc ngoài!”
Đây mới là Tiêu Thanh Nghiên, tuyệt thế vô song.
Nhân vật trong kịch bản dường như ngay khoảnh khắc này đã mọc ra xương thịt, từng bước từng bước đi đến trước mặt mọi người.
Trên đài dưới đài, một mảnh chết lặng.
Kết thúc rồi mà hiện trường vẫn chưa phản ứng kịp. Ngược lại nam diễn viên đóng cặp là người hoàn hồn trước tiên, hô lên một tiếng “Tốt”, tiếng vỗ tay dưới đài tức thì vang lên như thủy triều.
Tạ Thanh Man xoay người cúi chào đạo diễn, vẻ mặt hối lỗi mà chân thành: “Lời thoại là tôi tự biên, diễn xuất lâm trận chắc chắn có thiếu sót, cũng không chi tiết bằng biên kịch. Những chỗ khác với kịch bản, mong đạo diễn lượng thứ.”
Kịch bản cung cấp lúc thử vai chỉ có tóm tắt và mạch truyện đại khái, cùng với bối cảnh nhân vật trong phạm vi đề thi.
Diễn xuất lâm trận cơ bản là diễn viên tự mình nghiền ngẫm tâm lý nhân vật, tự biên phản ứng và lời thoại.
Có lẽ do ảnh hưởng từ cha mẹ, Tạ Thanh Man chẳng mấy mặn mà với cái gọi là tình yêu. Suy cho cùng chân tâm thay đổi trong chớp mắt, đem tất cả ký thác lên người khác gần như là một canh bạc cầm chắc phần thua.
Chi bằng tìm một người môn đăng hộ đối, các bên cùng có lợi. Dù có dùng tình ái làm con chíp, lợi dụng và toan tính lẫn nhau, cũng còn hơn là vì tình yêu mà thua tan tác, may áo cưới cho người.
Màn trình diễn của cô vừa khéo hợp ý đạo diễn.
Đạo diễn lặp lại hai lần liền, mỉm cười: “Không không không, rất tốt. Cô làm tốt lắm, về đợi thông báo đi.”
Cao thấp đã rõ.
Hiện trường lại bắt đầu ồn ào bàn tán trong phạm vi nhỏ.
“Người mới này diễn đỉnh thật đấy, tuy chưa nghe tên bao giờ nhưng tôi thấy cô ấy hợp vai nhất.”
“Đúng không đúng không, tôi thấy đạo diễn cũng ưng cô ấy nhất.”
Có người tạt ngay gáo nước lạnh: “Diễn tốt thì có ích gì, không chống lưng, không bệ đỡ, lại chẳng có danh tiếng. Kia là Ảnh hậu đấy, ai lại bỏ Ảnh hậu mà không dùng?”
“Nói thế cũng không đúng, ai mà chẳng đi lên từ người mới…”
Vài câu lọt vào tai Tạ Thanh Man, cô cũng chẳng để tâm, chỉ cười cho qua chuyện rồi rời khỏi địa điểm thử vai.
…
Lúc Tạ Thanh Man thử vai, Diệp Diên Sinh đang ở trụ sở chính T&C.
Khu CBD Đế Đô phồn hoa và huyên náo, đường cao tốc xe cộ như mắc cửi, ngang dọc đan xen, những tòa nhà chọc trời san sát xung quanh như muốn chọc thủng tầng mây.
Khác với Thượng Hải đầy rẫy du͙© vọиɠ vật chất, dưới chân thiên tử, sự phồn hoa cũng chỉ là vật làm nền.
Phòng trà nước khu hành chính xưa nay vẫn là nơi lan truyền tin tức vỉa hè của công ty, mấy nhân viên đang chụm đầu thì thầm to nhỏ: “Bên ngoài có chuyện gì thế?”
“Phụ trách chi nhánh với mấy công ty liên kết đầu tư, rồi cả cổ đông đều đến đủ cả rồi nhỉ? Từ sáng đến giờ xe biển ngoại tỉnh cứ ra vào nườm nượp, tiệc tất niên mọi năm cũng chưa chắc đông đủ thế này.”
“Chắc là do cậu Diệp đã về?”
“Về lâu rồi, có điều sếp ít khi lộ diện, chúng ta đâu có gặp được.”
Có người hạ thấp giọng: “Thế mới nói sếp mình cao tay, người thường sao trấn áp nổi mấy thành phần cứng đầu này. Nhưng tôi nghe nói, đợt cao tầng làm thủ tục nghỉ việc với điều chuyển mấy tháng trước, cũng là ngay cả mặt mũi sếp còn chưa thấy đã phải cuốn gói đi rồi, hình như khu vực Hoa Nam xảy ra chuyện gì đó…”
Mấy tháng trước, nhân sự cấp cao biến động, lúc Diệp Diên Sinh ra tay xử lý đám cáo già kia, người anh thậm chí còn chẳng ở Bắc Kinh.
Cảnh tượng trước mắt chỉ truyền đi một tín hiệu: Có kẻ sắp gặp hạn rồi.