Nghe mới ngược đời làm sao.
Kẻ đầu têu vừa giày vò cô chán chê, bộ dạng như muốn “ăn tươi nuốt sống” cô ngay tại chỗ, giờ lại quay sang hỏi cô chạy cái gì.
Tạ Thanh Man không quay đầu, cũng chẳng thấy được vẻ mặt Diệp Diên Sinh. Cô chỉ khẽ giãy nhẹ, giọng nghèn nghẹn: “Tôi phải về rồi.”
Hầm để xe rộng thênh thang, bớt đi phần ồn ã náo nhiệt bên ngoài nhưng lại vang vọng lạ thường, chỉ một tiếng động nhỏ cũng trở nên rõ mồn một. Ánh đèn trên cao đổ xuống, kéo dài bóng hai người in trên mặt đất.
Diệp Diên Sinh siết tay rất chặt, dễ dàng khống chế cô, ánh mắt thâm trầm: “Tôi đưa em về.”
Tạ Thanh Man co nhẹ mấy đầu ngón tay theo bản năng.
Cổ tay cô căng cứng, cả người cũng vậy.
Nhận ra sự căng thẳng của người trong lòng, Diệp Diên Sinh nới lỏng tay. Nhìn vành tai ửng đỏ của cô, anh khẽ nhếch môi cười không thành tiếng, thay đổi giọng điệu độc đoán thường ngày: “Tôi cho người đưa em về.”
Tạ Thanh Man mím môi, ậm ừ một tiếng.
Cô cứ để mặc anh nắm cổ tay mình, sắp xếp mọi thứ.
Không quá nhiệt tình, cũng chẳng mấy kháng cự, ngoan ngoãn như thể đầu óc đang trống rỗng, vẫn chưa hoàn hồn sau nụ hôn vừa rồi.
Vài phút sau, tài xế mở cửa xe.
Tạ Thanh Man vốn đang nóng lòng muốn thoát thân, động tác bỗng chần chừ. Cô dừng trước mũi xe, nhìn anh không chớp mắt.
Diệp Diên Sinh đứng ngược sáng, đáy mắt tối tăm khó lường không để lộ quá nhiều cảm xúc, hỏi: “Sao thế?”
Du͙© vọиɠ dường như đã tan biến, chỉ còn lại nét trêu tức: “Không định đi nữa à?”
Vẻ ngoài thì điềm tĩnh, nhưng chất giọng khàn thấp lại như lời mời gọi sa ngã: “Không muốn đi thì ở lại với tôi.”
Ánh mắt Tạ Thanh Man lập tức lảng đi.
Gương mặt cô lạnh tanh, chẳng buồn ngoảnh lại, chui tọt vào ghế sau, từ chối thẳng thừng.
Diệp Diên Sinh cười khẽ một tiếng ngắn ngủi.
Nghe chừng rất vui vẻ.
Anh nhìn cô chạy trối chết cũng không cưỡng cầu, đôi mày mắt lạnh lùng lại hiện lên vài phần tàn nhẫn sắc bén. Vẻ mặt lười biếng, tùy hứng, toát lên một cảm giác khó tả.
Cửa kính xe hạ xuống.
Tạ Thanh Man nhoài người ra cửa sổ, mái tóc dài mềm mại rũ xuống. Đuôi mắt dài, đường môi rõ nét, đôi mắt trong veo như nước hồ thu.
Cô cứ thế nhìn thẳng vào Diệp Diên Sinh: “Mai gặp.”
Mai gặp.
Diệp Diên Sinh nhướng mày.
Tạ Thanh Man rụt người về, mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp mà chữa lại: “Ý tôi là, tạm biệt.”
…
Xe lăn bánh rời đi.
Màn đêm buông xuống, đèn hoa và dòng xe dệt nên dải sáng lộng lẫy. Đại lộ Trường An tựa như long mạch, rồng cuộn theo dòng nước, trục trung tâm xuyên suốt Bắc Nam, hệt như xương sống của Bắc Kinh.
Tạ Thanh Man nhìn mình trong gương chiếu hậu. Vẻ say đắm hiện rõ, sắc sảo và quyến rũ, đáy mắt chẳng còn nét xa cách ngày thường, chỉ còn lại sự e thẹn và ý loạn tình mê nửa thật nửa giả.
Thật ra tửu lượng của cô rất tốt.
Nhưng bộ dạng lúc này trông chẳng khác gì say thật.
Tạ Thanh Man đưa tay chạm lên môi, cảm giác đau rát khẽ khàng khiến cô không khỏi nhớ lại động tác Diệp Diên Sinh bóp cằm cô đòi hôn.
Sự dịu dàng chỉ thoáng qua trong chốc lát, phong độ và kiên nhẫn trước đó dường như chỉ là giả tạo, chút giãy giụa yếu ớt đều bị anh trấn áp. Anh bóp lấy gáy cô, giam cầm và cướp đoạt, nụ hôn day dứt tiến sâu, cường thế đến mức khiến người ta không còn đường lùi.
Ngợp trời rợp đất, đâu đâu cũng là hơi thở của anh.
Ánh sáng bị anh che khuất hơn nửa, chập chờn mờ ảo.
Trong lúc tâm trí rối bời, cô nhìn anh, tóc mái đen nhánh lòa xòa trước trán, đường nét khuôn mặt góc cạnh, vết sẹo nơi đuôi lông mày mỏng manh nhưng sắc lẹm.
Vào khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh lạnh băng, mang theo cảm giác bạc bẽo hờ hững.
Giống như đêm mưa bão cuối hạ ở Hồng Kông, ấn tượng đầu tiên khi cô gặp anh: lạnh lùng, tàn nhẫn, sự hung hãn ngấm trong xương tủy.
Đủ khiến người ta trầm luân, cũng đủ khiến người ta không cam lòng.
Khi ấy cô chỉ thoáng phân tâm, bàn tay Diệp Diên Sinh ôm eo cô liền siết chặt. Từ dưới lên trên, động tác trên tay anh hoàn toàn không có ý định buông tha, khiến cô mất đi khả năng suy nghĩ, bị kéo ngược trở lại cơn rung động mãnh liệt này.
Tim đập dữ dội.