Vốn dĩ chỉ thuận miệng hỏi, nhưng nhìn ánh mắt cô lảng tránh đi nơi khác, dái tai ửng đỏ, một chút hứng thú vừa xấu xa vừa trẻ con bỗng nhiên trỗi dậy từ đáy lòng.
Anh đột nhiên rất muốn trêu chọc cô.
Và anh cũng thật sự nghiêng người về phía cô.
Động tác không lớn, nhưng sự chênh lệch chiều cao mang lại cảm giác áp bức mãnh liệt.
Diệp Diên Sinh hỏi: “Đã từng hôn chưa?”
Tạ Thanh Man khẽ hé môi.
Cô muốn nói chưa, nhưng lại chẳng hiểu sao không thốt nên lời.
Trong vài giây thất thần, Diệp Diên Sinh đã tiến thêm một bước về phía cô.
Cô theo bản năng lùi lại, lưng đập vào vách thang máy, rơi vào góc chết, không còn đường lui.
Tấm lưng mỏng manh của Tạ Thanh Man cứng đờ, cô nhìn anh, giọng nói vô thức cao lên một quãng tám: “Diệp Diên Sinh.”
Anh đứng quá gần cô.
Diệp Diên Sinh thì thầm: “Sao thế?”
Giọng anh rất trầm, vương chút ý cười vui vẻ, hoàn toàn không có chút đứng đắn nào: “Sợ tôi ăn thịt em à?”
Con người này toát ra một luồng tà khí.
Thu lại vẻ lười biếng cợt nhả, anh đứng thẳng dậy, cứ như không có chuyện gì, quy củ đàng hoàng.
Nhưng mặt cô vẫn nóng bừng.
Khoảng cách giữa anh và cô quá gần. Đồng tử đen láy tối sầm, ánh nhìn chiếu tới mang đầy tính tấn công, uy thế áp bức khiến cô gần như không động đậy nổi.
Như là đang trưng cầu ý kiến, nhưng lại cường thế đến mức không chừa đường lui.
Thời gian trôi qua đã lâu, có những ký ức đã trở nên mơ hồ.
Không nhớ rõ khi đó anh có ý tứ cưỡng ép hay không, cũng không nhớ rõ bản thân là ngầm đồng ý hay nửa đẩy nửa đưa; cô thậm chí không biết biểu cảm của mình lúc đó ra sao.
Chỉ nhớ giằng co chưa được bao lâu, cô lí nhí thốt ra hai chữ: “Camera.”
Diệp Diên Sinh khẽ cười một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo nhưng đáy mắt lại trầm xuống một màu u tối.
Anh cũng chẳng nói thêm gì, chỉ ấn nút xuống tầng trệt, thuận theo ý cô, giơ tay che kín camera giám sát.
Khoảnh khắc cửa thang máy khép lại, anh bóp lấy cằm cô, cúi đầu phủ xuống, chiếm đoạt toàn bộ hơi thở của cô.
Thang máy bắt đầu đi xuống, bốn bề trở lại tĩnh lặng.
Bên ngoài những tòa nhà cao tầng là ánh đèn hoa lệ, rượu nồng xanh đỏ, ánh sáng hắt ra phồn hoa mà lạnh lẽo.
Bên trong thang máy đóng kín, không ngừng chìm xuống, như ngăn cách thời gian và không gian, chỉ còn lại hai người.
Không ai có thể nhìn trộm sự bí mật của khoảnh khắc này.
Cảm giác mất trọng lượng khi rơi xuống gần như bị các giác quan khác làm lu mờ. Tạ Thanh Man toàn thân không còn chút sức lực, chỉ có thể theo bản năng túm chặt lấy áo sơ mi của anh, chân mềm nhũn, hơi thở rối loạn, cuối cùng không chịu nổi mà đẩy anh ra.
Giống như kháng cự, lại càng giống dục cự còn nghênh.
Tạ Thanh Man thực sự có chút sợ hãi.
Cô không biết thang máy này là thang riêng, cần quyền hạn mới đi được, chẳng mấy người vào được đây. Chỉ lo có ai đó giữa đường bấm nút, nhìn thấy cảnh tượng này.
Tim đập nhanh bất thường.
Ý muốn chạy trốn ngày càng mãnh liệt, cô không kìm được nghiêng đầu tránh né, lại bị anh bóp cằm, xoay mặt về phía mình.
Ánh sáng rơi trên người họ bị Diệp Diên Sinh che đi quá nửa.
Phần lớn khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm mang theo một tia tàn nhẫn.
Cảm nhận được sự giãy giụa, một tay anh tóm gọn cổ tay cô, ấn ngược lên trên, ghim chặt vào vách thang máy, nhân lúc cô vô thức hé môi liền làm sâu thêm nụ hôn này.
Tư thế ấy buộc cô phải ngửa cổ lên để đón nhận.
58, 57, 56…
Con số trong thang máy vẫn đang giảm dần, bên tai hoàn toàn trống rỗng, đến mức cô nghe rõ cả tiếng hít thở và nhịp tim.
Chẳng phân biệt được là của anh, hay của chính mình.
Cô nhắm mắt, cố gắng kìm nén mọi âm thanh, nhưng vẫn không ngăn được tiếng thở dốc khẽ khàng. Muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng vì hai tay bị anh giam cầm trên đỉnh đầu, chỉ có thể vô thức nắm chặt, buông ra, rồi lại nắm chặt, lặp đi lặp lại.
Thế giới đang rơi xuống.
Trong không gian kín mít, trời đất quay cuồng, đã từng có sự trầm luân không ai hay biết.
…
Lực đạo khóa chặt nơi cổ tay không biết đã buông lỏng từ bao giờ, nhưng cảm giác run rẩy khi bị áp chế hoàn toàn vẫn không sao xua đi được.
Đing.
Thang máy chạm đáy, như tỉnh mộng.
Tạ Thanh Man đẩy Diệp Diên Sinh ra. Bị biến thành cá nằm trên thớt quá lâu, cô hơi thiếu oxy, lưng tựa vào vách thang máy.
Cú đẩy này gần như rút cạn chút sức lực cuối cùng của cô.
Ánh sáng lạnh lẽo trong thang máy bổ xuống đỉnh đầu hai người, tính xâm lược trong đáy mắt anh vẫn còn đậm đặc, màu mắt thâm trầm, có chút mê luyến chưa thỏa mãn; còn bên thái dương và trán cô lấm tấm mồ hôi mỏng, tóc xanh rối loạn.
Thang máy dừng lại ở tầng trệt một lát, lại sắp đóng vào.
Bàn tay che camera buông lỏng, Diệp Diên Sinh nhìn cô chằm chằm, giọng khàn đi trông thấy: “A Ngâm.”
Đây là lần thứ hai anh gọi tên thật của cô, rõ ràng là trong lúc tình ý quyến luyến, nhưng cô lại cảm thấy nỗi bất an mãnh liệt.
Ý đồ trong mắt anh rõ rành rành.
Sức mạnh chênh lệch khiến người ta sợ hãi, Tạ Thanh Man không ngừng muốn chạy trốn.
Cảm giác vi diệu khi bị người khác khống chế trước đó đang lên men… xấu hổ, kinh sợ, hoảng loạn, giận dỗi, đủ loại cảm xúc phức tạp đan xen. Cảm giác run rẩy leo từ xương cụt lên sống lưng, thúc giục cô lao ra khỏi thang máy trước khi cửa đóng.
Diệp Diên Sinh chộp lấy cổ tay cô.
Anh đứng sau lưng cô, đáy mắt đen kịt một màu, u ám như biển sâu dưới màn đêm, không phản chiếu bất kỳ hình bóng nào.
“Tạ Thanh Man.”
Giọng nói lạnh lùng, lơ đãng, nhưng lại nhiễm vài phần du͙© vọиɠ nguy hiểm.
“Em chạy cái gì?”