Chương 37: Có Cảnh Hôn Không

Tạ Thanh Man cụp mắt, xoay xoay chiếc chén lông thỏ men gốm Ảnh Thanh trong tay, không nói thêm gì nữa.

Cô lơ đễnh uống một ngụm.

“Khụ khụ…”

Chất lỏng cay nồng trôi xuống họng như lửa đốt. Tạ Thanh Man vừa nuốt xuống đã bị sặc, vội che miệng cúi đầu.

Không phải trà, là rượu trắng.

Lúc mới ngồi xuống, phục vụ đã đặc biệt nhắc nhở rượu này là tặng kèm để dùng với món ăn, cô vừa lơ đễnh liền quên béng mất.

Diệp Diên Sinh muốn cản cũng không kịp, thấy cô sặc đến cong cả người, buồn cười buông một câu “chậm thôi”.

Anh vỗ nhẹ lưng cô, giọng nói ôn hòa hiếm thấy, ngay cả vẻ sắc bén và u ám giữa hai hàng lông mày cũng nhạt đi.

Diệp Diên Sinh hỏi: “Không nhìn xem là cái gì đã uống rồi?”

Tạ Thanh Man áp mu bàn tay lên môi, ánh mắt thanh lãnh vương chút giận dỗi liếc nhìn anh: “Anh còn mặt mũi mà nói à? Không nhắc tôi thì thôi, còn ngồi đó nói mát?”

Diệp Diên Sinh khẽ cười: “Tôi cản sao kịp?”

Chỉ là nhìn đuôi mắt ửng đỏ và tầng hơi nước mờ mịt nơi đáy mắt cô, trông như bị bắt nạt thảm thương, đáy mắt anh tối sầm lại, bỗng nhiên thuận theo cô mà nói một câu “được rồi”.

Diệp Diên Sinh cười sâu hơn: “Lỗi của tôi.”

Con người anh là vậy, những lời nhận lỗi thuận miệng nói ra nghe thì tình cảm quyến luyến lắm, nhưng thực chất chẳng hề để trong lòng.



Bữa cơm đó Diệp Diên Sinh trả tiền.

Anh dường như thật sự chỉ nhất thời hứng khởi, tốn hơn nửa ngày trời đi đi về về cũng chỉ để ăn với cô một bữa cơm.

Sau đó, những hứng khởi như thế dần trở nên thường xuyên hơn.

Trong khoảng thời gian xen kẽ giữa chạy deadline cuối kỳ và thi biểu diễn, anh đưa cô đi chơi dù lượn, bay thẳng sang Niseko trượt tuyết, trực thăng đáp ngay xuống đường trượt, nghe những buổi hòa nhạc cổ điển riêng tư, thỉnh thoảng lại sai người gửi tặng đủ loại quà cáp kỳ lạ.

Cứ thế liên tiếp nhiều ngày.

Thậm chí chỉ vì cô nhắc đến món Pháp ở tư dinh một gia tộc nào đó tại Saint-Jean-Cap-Ferrat, ngay ngày hôm sau khi được nghỉ, cô đã thấy đội ngũ đầu bếp được điều từ nước ngoài về cùng nguyên liệu vận chuyển đường hàng không, tái hiện ngay tại chỗ thực đơn của tiệc Lễ hội Hoa hồng.

Thực ra cô cũng chẳng thích đến thế, chỉ là ấn tượng với vị bếp trưởng kia. Tôm hùm xanh và ốc cổ ngỗng là món tủ của ông ấy, nhưng cô hơi sợ món sau, thế là bếp trưởng có lẽ muốn làm dịu bầu không khí nên cứ kể chuyện cười nhạt cho cô nghe mãi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện này đúng là mang đậm cái chất “đổi vạn dặm đường lấy một nụ cười mỹ nhân”.

Tạ Thanh Man nhìn Diệp Diên Sinh, vẻ mặt nghiêm túc nói đùa: “Kết cục của Dương Quý Phi chẳng tốt đẹp gì đâu, anh đừng có hại tôi.”

Diệp Diên Sinh nghe vậy chỉ cười.

Anh bảo trí tưởng tượng của cô quá phong phú, chi bằng chuyển nghề làm biên kịch đi, giọng điệu nhẹ tênh: “Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi là quan hệ gì?”

Còn tôi và em là quan hệ gì?

Tạ Thanh Man nhìn thẳng vào anh, rất lâu không nói gì.

Cô và anh cứ chung đυ.ng như thế, không có một mối quan hệ rõ ràng, không có những lời tỏ bày trực tiếp, nhưng trong từng chi tiết nhỏ nhặt đều tràn ngập sự ám muội.

Cứ như thể… những cặp đôi bình thường đang thử yêu đương vậy.

Lại còn là kiểu yêu đương Platonic trong sáng.

Một hướng đi ngoài dự đoán. Dù nhìn thế nào, cô cũng không thấy Diệp Diên Sinh là kẻ theo đuổi tình yêu thuần khiết.

Thứ phá vỡ sự cân bằng vi diệu này là một đêm ở Bắc Kinh.

Cô nhớ đêm đó là giữa tháng Chạp, Đế Đô đã vô cùng náo nhiệt. Trong ngõ nhỏ treo đèn l*иg, ngoài phố giăng đèn màu rực rỡ, hòa vào màn đêm tạo nên không khí Tết đậm đà.

Nhưng nơi họ đến lại nằm trên tầng cao của một tòa nhà chọc trời.

Cảnh đêm của toàn Bắc Kinh gần như phủ phục dưới chân, nhìn về phía xa đèn đuốc sáng trưng, dòng xe cộ trên đường Trường An như mắc cửi, mọi thứ bên dưới đều nhỏ bé tựa kiến cỏ.

Cô đứng đó, có cảm giác không chân thực như đang nhìn xuống từ chín tầng mây.

Có lẽ vì chút men rượu, Tạ Thanh Man hiếm khi nói nhiều, cứ đứt quãng trò chuyện mãi cho đến khi tàn cuộc, bước vào thang máy.

Cô kể mình ghét trời mưa, nhưng có một đêm ở London, cô đi dạo linh tinh đến một quán rượu nhỏ, cách khách sạn trên phố High Holborn chưa đầy hai cây số. Lúc đó cô cũng gọi rượu vang trắng, quầy bar đang chiếu bộ phim Hồn đoạn Lam Kiều của Vivien Leigh, cảnh Roy và Myra hôn nhau trong mưa.

Chỉ vì một cảnh quay đó mà cô xem hết cả bộ phim, vì thích thủ pháp nghệ thuật ấy nên muốn thử nghiệm từ trước ống kính ra đến hậu trường.

Khi nói những điều này, Tạ Thanh Man vẫn giữ vẻ thanh lãnh thường ngày, nhưng vương chút ý cười, tạo nên một vẻ tươi sống và linh động khó tả.

Diệp Diên Sinh nhìn cô chằm chằm, khóe môi nhếch lên nhưng ánh mắt vẫn tĩnh lặng, không biết đang nghĩ gì.

Diệp Diên Sinh hỏi: “Có cảnh hôn không?”

Tạ Thanh Man khẽ “a” một tiếng rất nhẹ.

Cô thấy anh hỏi bâng quơ, dường như không có dụng ý gì đặc biệt, nhưng não bộ vẫn không tự chủ được mà đình trệ mất một giây.

Sau đó cô mới lờ mờ nhận ra, anh đang hỏi về chính cô, ngày mai cô phải đến đoàn phim Vấn Đỉnh để thử vai vòng hai.

Trong thang máy chỉ có hai người.

Bầu không khí quá đỗi vi diệu, âm thanh xung quanh dường như đều lùi xa.

Tạ Thanh Man đáp nhỏ: “Phim chính kịch cổ trang, chắc là không có đâu…”

Giọng cô ngày càng nhỏ: “Dù sao thử vai chắc chắn không có, hơn nữa vai diễn tôi còn chưa nhận được mà.”

Đuôi lông mày Diệp Diên Sinh nhướng lên một nét biểu cảm.