Ba phút thoát khỏi tầm bắn
“Sợ không?”
Trong màn đêm đặc quánh như mực, một giọng nam trầm thấp, lười biếng vang lên: “Sợ bỏ mạng tại đây không?”
Bầu trời trước bình minh chìm vào khoảnh khắc tăm tối nhất.
Gió đêm hè hoang dại cuốn theo hơi nóng oi ả thốc vào rừng rậm. Bốn bề núi non hiểm trở, vách đá dựng đứng chọc trời, rừng mưa rậm rạp trải dài xuống thung lũng. Vầng trăng cô độc treo lơ lửng giữa những đám mây xám ngoét, hệt như sát khí đang ẩn mình trong rừng thẳm.
Tạ Thanh Man đã cùng đường.
Nguy hiểm đang từng bước ép sát, nhưng tầm nhìn trong bóng tối như bị phủ một lớp sương mỏng.
[Không nhìn rõ.]
Cô mãi vẫn không thể nhìn rõ dung mạo đối phương, chỉ thấy một hình bóng mờ ảo.
Giọng nói kia sạch sẽ, trong trẻo, nghe chừng chủ nhân của nó chỉ mới mười bảy, mười tám tuổi.
[Là ai?]
Không kịp hồi tưởng, cũng chẳng kịp tra hỏi, bóng đen kia đã bắt đầu ung dung tiến lại gần cô.
Cô lùi một bước.
Anh tiến một bước.
Rõ ràng là trò mèo vờn chuột, nhưng anh lại chơi không biết chán: nhìn cô cảnh giác, nhìn cô bị chính mình dồn vào ngõ cụt, nhìn cô rốt cuộc cũng phải thỏa hiệp.
Biết mình không còn đường thoát, Tạ Thanh Man đứng chôn chân tại chỗ, hỏi: “Anh muốn thế nào?”
Cô giấu bàn tay đang run rẩy ra sau lưng, từ từ siết chặt, ngước mắt nhìn bóng người kia: “Bắt tôi về?”
Cố giữ giọng điệu lạnh nhạt và bình tĩnh, cô tiếp lời: “Hay là gϊếŧ tôi…”
Chữ “tôi” còn chưa dứt, âm điệu đã lạc đi.
Tay trái thiếu niên lóe lên ánh bạc, lưỡi dao găm sắc bén lướt qua cổ Tạ Thanh Man, xé gió lao đi.
Phập…
Một con rắn độc đang thè lưỡi bị lưỡi dao xuyên thủng, vặn vẹo quái dị vài cái rồi bị ghim chết lên thân cây sau lưng Tạ Thanh Man.
Thân thủ thiếu niên quá mức gọn gàng, phản ứng nhanh nhạy, vừa chuẩn vừa tàn độc, một đòn đoạt mạng.
Nọc độc và máu tươi nhỏ giọt trên lưỡi dao lạnh lẽo.
Tạ Thanh Man bật thốt: “A…”
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tiếng hét bản năng của cô nghẹn lại nơi cổ họng.
Con dao găm được thu về dưới tay thiếu niên, xoay một đường hoa mỹ lạnh người.
Tóc anh húi cua, làn da trắng bệch gần như bệnh hoạn, không biết do ánh trăng tôn lên hay là bẩm sinh, toát ra vẻ u ám lạnh lẽo.
Anh thong thả lau sạch dao, thân hình vẫn luôn nhòa trong bóng tối.
Tạ Thanh Man bất giác nín thở.
Đã quá quen với cảnh máu me này, thiếu niên chẳng mảy may để tâm.
Nhưng nhìn khuôn mặt thất sắc của Tạ Thanh Man, có lẽ anh thấy thú vị, nên cúi đầu cười khẽ: “Sợ một con rắn mà cũng dám chạy? Tôi cứ tưởng gan cô lớn lắm chứ.”
Theo động tác của anh, một tia sáng dịu nhẹ lóe lên trên cổ, rồi lặn vào trong cổ áo.
Hình như là dây chuyền.
[Không nhìn rõ.]
Mọi thứ trước mắt vẫn luôn hỗn độn và mơ hồ.
Rất lâu sau, Tạ Thanh Man mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh…”
Cô ép bản thân nhìn thẳng vào mắt anh, cực lực kiềm chế cơn run rẩy: “Tại sao lại cứu tôi?”
Sự bình tĩnh gượng gạo ấy, anh đã sớm nhìn thấu.
Thiếu niên đáp một nẻo, gương mặt chìm trong bóng tối, giọng thấp và lạnh: “Tối qua tôi đã nhắc cô rồi. Ở đây đâu đâu cũng là trạm canh gác và lính tuần tra, cô không chạy xa được đâu.”
Toàn thân anh toát lên vẻ hời hợt, lười biếng, nhưng lại tạo ra áp lực khiến người ta thót tim.
Ngữ khí như vậy làm người nghe hoảng hốt.
Giống như thương hại.
Có một khoảnh khắc, cô thậm chí không phân biệt được ranh giới giữa mập mờ và đe dọa.
Cô hỏi lại: “Cho nên?”
Thiếu niên xoay lòng bàn tay, thu dao găm, thay vào đó là một khẩu súng ngắm. Anh hạ giọng: “Cho cô một cơ hội thì sao? Ba phút. Chỉ cần cô thoát khỏi tầm bắn, tôi sẽ tha cho cô.”
Giọng điệu ôn hòa, gần như dỗ dành, nhưng cô có thể cảm nhận được sự tàn nhẫn trong cách “anh coi mọi thứ như trò chơi”.
Ngông cuồng và tà khí.
Tạ Thanh Man sững người.
Chỉ trong vài câu nói, cách đó không xa đã có ánh đèn loang loáng. Tiếng người ồn ào ngày càng gần, có người đuổi tới rồi, khắp nơi đều hỗn loạn.
Tiếng quát thô lỗ vang lên: “Stop!”
Một giọng khác hét: “…go to the two o"clock and nine o"clock directions…”
Thiếu niên nói không sai, nơi này đã bị giới nghiêm.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mấy kẻ bị kinh động đã nhanh chóng bao vây nơi này. Nghe thứ tiếng Anh bập bẹ xen lẫn vài câu tiếng Tây Ban Nha, cô không hiểu lắm.
Rất ồn, có lẽ là đang chửi rủa.
Nghe thấy thiếu niên muốn thả Tạ Thanh Man đi, một tên béo trong số đó chỉ vào anh, lao lên ngăn cản: “You can"t fucking let her leave, she…”
Lời còn chưa dứt, anh giơ tay bắn một phát.
Ai đó gào lên: “Rowan!”
Tiếng nổ trầm đυ.c qua nòng giảm thanh vẫn khiến người ta giật mình thon thót, sắc mặt ai nấy đều biến đổi.
Máu tươi bắn tung tóe.