Chương 36: Một Khúc Côn Khúc Triền Miên

Tạ Thanh Man im lặng đánh giá tư thế và khoảng cách giữa hai người. Kẻ áp chế và người bị áp chế, cái tư thế này so với việc cưỡng ép bắt người cũng chỉ cách nhau một bước.

Chỉ thiếu mỗi nước trói gô cô lại nữa thôi.

Tạ Thanh Man nhìn anh, mỉm cười đầy ẩn ý: “Khó nói lắm. Chắc anh không chỉ vì bữa cơm này đâu nhỉ?”

Câu hỏi bị đẩy ngược lại nhưng tựa như đá chìm đáy biển, chẳng có hồi âm. Diệp Diên Sinh dường như không để tâm, anh thắt dây an toàn cho cô rồi sang số khởi động xe.

Diệp Diên Sinh nhàn nhạt hỏi: “Muốn chối à?”

Sắc mặt anh rất bình thản, dường như đang cố nén xuống chút mất kiên nhẫn nhưng lại không biểu lộ quá rõ ràng.

Tạ Thanh Man đáp: “Đâu dám, người tôi đều đã ở đây rồi.”

Diệp Diên Sinh vốn chẳng có biểu cảm gì, nghe câu này xong lại bật cười.

Vẫn là vẻ hờ hững ấy, nhưng đôi mắt vốn lạnh lùng và có phần tàn nhẫn kia đã bớt đi vài phần lệ khí.



Nơi họ đến là Phúc Ung Các ở Vịnh Tô Hà, một nhà hàng chuyên món Hoài Dương, gọi lên cũng toàn là món tủ.

Khu phố cổ giả kiến trúc xưa đối lập gay gắt với những tòa nhà bê tông cốt thép xung quanh. Hai bên cột khắc câu đối: “Thế sự mạn tùy lưu thủy, toán lai nhất mộng phù sinh”, nét bút lưu loát, phong thái tiêu sái. (Chuyện đời phó mặc dòng nước cuốn, ngẫm lại kiếp người một giấc chiêm bao.)

Dưới lầu có người đang hát Mẫu Đơn Đình. Từ bao sương tầng hai đẩy cửa sổ ra, có thể thu trọn cả hành lang hoa và sân khấu vào tầm mắt.

Trong lúc chờ món, trên sân khấu vừa cất lên điệu “Nhiễu Địa Du”, Tạ Thanh Man không kìm được nhìn thêm vài lần: “Mộng hồi oanh chuyển, loạn sát niên quang biến, nhân lập tiểu đình thâm viện, chú tận trầm yên, phao tàn tú tuyến…”

(Tỉnh mộng oanh ca, sắc xuân rộn rã biến dời. Một mình lặng đứng, hiên vắng thâm sâu. Hương trầm đốt cạn khói mau, gác lại kim chỉ, thêu thùa dở dang.)

Nghe được vài đoạn, cô khẽ cau mày.

Biểu cảm nhỏ nhặt ấy bị Diệp Diên Sinh bắt gặp.

Diệp Diên Sinh nhàn nhạt hỏi: “Không thích à?”

Tạ Thanh Man lắc đầu: “Cũng không hẳn là không thích, chỉ thấy cách cô ấy luyến láy và thu âm hơi phô trương kỹ thuật.”

Tạ Thanh Man không nghĩ nhiều, thuận theo câu hỏi của anh mà đưa ra đánh giá khách quan: “Tuy nghe qua có vẻ êm tai, nhưng cách nhả chữ cơ bản nhất lại không chuẩn lắm. Hơn nữa Côn khúc chú trọng khang cách, giọng điệu phải nương theo con chữ, không nên định giọng tùy tiện như thế.”

Diệp Diên Sinh ngả người ra sau, đôi mắt sâu thẳm sắc bén vương nét cười: “Em biết hát Côn khúc?”

Tạ Thanh Man định nói “không biết”.

Nhưng lời chưa kịp thốt ra.

Chạm phải ánh mắt cười như không cười của anh, cô mới giật mình nhận ra lời nhận xét vừa rồi của mình quá chuyên môn. Muốn dùng mấy lời qua loa để lấp liếʍ anh, e là quá giả tạo.

Cô im lặng một lát, chọn cách nói trung dung: “Có học qua một chút.”

Diệp Diên Sinh nhìn chằm chằm cô suốt mười mấy giây, ý cười vẫn không thực, chẳng đoán ra được tâm tư. Giống như đang nghi ngờ trình độ của cô, lại cũng không hẳn.

Người đàn ông này quả thực có bản lĩnh kiểm soát tất cả, chỉ cần một ánh mắt là đạt được mục đích.

Giống như lúc này, Tạ Thanh Man biết rõ anh đang khích tướng nhưng vẫn không nhịn được muốn chứng minh bản thân. Dù ngay từ đầu cô chẳng hề có ý định khoe khoang, nhưng chỉ vì một ánh mắt của anh, cô lại như ma xui quỷ khiến, tiếp nối điệu nhạc trên sân khấu, hát cho anh nghe hai câu: “Triêu phi mộ quyển, vân hà thúy hiên, vũ ti phong phiến, yên ba họa thuyền, cẩm bình nhân thắc khán đích giá thiều quang tiện…”

(Mây sớm bay đi, màn tối cuốn lại, ráng hồng rực rỡ bên hiên biếc. Mưa bụi giăng tơ, gió lay nhè nhẹ, thuyền hoa thấp thoáng giữa khói sóng mênh mang. Kẻ ngồi sau bức bình phong gấm, sao nỡ để cảnh xuân tươi đẹp này trôi qua hoài phí.)

Giọng cô rất hay, điệu Thủy Ma tinh tế uyển chuyển, tựa gió mát vờn tuyết, như suối ngọc róc rách, triền miên mà mềm mại.

“Na đồ mi ngoại yên ti túy nhuyễn, na mẫu đơn tuy hảo, tha xuân quy chẩm chiêm đích tiên?”

(Bên khóm đồ mi sương say mềm mại, Mẫu đơn dẫu đẹp, cũng chẳng kịp lúc xuân về. Xuân sắp tàn rồi, còn chiếm được vị trí đầu tiên sao?)

Ngón tay thon dài của Diệp Diên Sinh hơi cong lại, gõ nhịp lơ đãng lên mặt bàn.

Đợi đến khi âm cuối buông xuống, anh dựa lưng vào ghế, lơ đãng hỏi: “Học theo lối hát phái Trương? Cũng không hoàn toàn giống, em hát còn triền miên si tuyệt hơn cả cô ấy.”

Tạ Thanh Man xua tay liên tục: “Không dám so sánh với thầy Trương. Tôi thích vần Trung Châu kiểu Tô Châu, nhưng không thích cưỡng ép theo đuổi chất Tô. Nếu luyến láy nhả chữ quá cố ý, ngược lại sẽ mất đi cao độ cơ bản, cũng mất đi cái hồn của Côn khúc.”

Bắc Côn có cao độ hoành tráng, Tô Côn lại tinh tế mềm mại, mỗi bên một vẻ. Nhưng quan thoại đời Minh vốn thuộc hệ phương Nam, mang chút đặc sắc giọng Ngô, nghe có vẻ hợp lý hơn.

Không trông mong anh sẽ hiểu, nên cô có phần ngạc nhiên.

Dù sao Diệp Diên Sinh cũng mang nặng sát khí, một thân đầy vẻ ngông cuồng, cường thế đến mức bức người. Anh giống một kẻ bề trên đã ngụp lặn chốn quan trường nhiều năm, giống một lưỡi dao sắc bén đã tôi luyện qua chém gϊếŧ, duy chỉ không giống một tao nhân mặc khách có thể kiên nhẫn ngồi nghe hát.

Nhưng nghĩ kỹ cũng chẳng lạ.

Phần lớn con ông cháu cha muốn lấy lòng bề trên đều sẽ học vài chiêu, hiểu biết bảy tám phần để tiện bề thể hiện. Cũng giống như việc anh không tin thần phật, nhưng vẫn xuất hiện ở chùa chiền vậy.