Khi cô túm lấy vạt áo anh, màu mắt trong veo, chỉ chăm chú nhìn mỗi mình anh. Đến khi nhận ra bầu không khí thay đổi, ánh mắt rụt rè ấy vừa mang theo nét giận dỗi, lại vừa ẩn chứa sự thăm dò.
Ba phần thật bảy phần giả, chút mánh khóe vụng về.
Diệp Diên Sinh nhếch môi, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt. Khó nói là ý vị gì. Lòng người quỷ quyệt, đến chỗ anh đều rõ như ban ngày. Nhưng anh vẫn nhớ đến khuôn mặt thanh tú thoát tục giữa làn khói hương lượn lờ ấy.
…
Nội dung cuộc trò chuyện chìm vào im lặng. Tuy nhiên, vòng thử vai của [Vấn Đỉnh] đã qua, đoàn phim gửi thông báo thử vai vòng cuối. Thời gian trùng hợp ngay sau tuần thi, Tạ Thanh Man bận rộn chạy deadline tiểu luận, bài tập nhóm và đủ các môn thi.
Từ đại lễ đường đi ra thì trời đã chập choạng tối.
Tạ Thanh Man ăn mặc rất phong phanh. Váy dài quây ngực thêu hoa, tùng váy bồng bềnh, màu sắc rực rỡ mà diễm lệ, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô cashmere màu đen, càng tôn lên dáng vẻ thướt tha, dung nhan rạng ngời.
Cô vừa gom lại vạt áo khoác, đang mải suy nghĩ thì một chiếc Lykan HyperSport màu đen bất ngờ chắn ngang trước mặt.
Bước chân khựng lại, cô ngẩn người.
Vậy mà lại là Diệp Diên Sinh.
Mùa đông Thượng Hải luôn mang theo hơi ẩm, âm u và xám xịt, cái lạnh thấu xương ngấm thẳng vào lục phủ ngũ tạng. Nhưng ráng chiều hoàng hôn lại rất đẹp. Mây chiều rực lửa nơi chân trời, ánh tà dương chiếu nghiêng lên những tòa cao ốc đồ sộ lạnh lẽo, mây đen cuồn cuộn như lửa cháy, rực rỡ và phồn hoa.
Trong xe tối om, bóng chiều tà xuyên qua những cành cây trơ trụi không chút che chắn, đổ tràn lên người Diệp Diên Sinh.
Anh một tay giữ vô lăng, hất cằm: “Lên xe.”
Tóc mái lòa xòa che khuất nửa vầng trán, bao gồm cả vết sẹo mờ nơi đuôi lông mày trái. Dưới lớp sơ mi đen là cánh tay rắn rỏi đầy sức mạnh, gân xanh nổi rõ. Cô nhớ lần trước gặp, trên cổ tay anh còn đeo chiếc Richard Mille RM056 Tourbillon; lần này lại sạch trơn, chẳng có gì cả.
Cảm giác xa cách khó với tới quanh người anh dường như đã nhạt bớt.
“Sao anh lại ở đây?”
“Đến thăm em.” Diệp Diên Sinh vén mắt lên, đôi mắt nhìn cô tối sầm, lặp lại lần nữa: “Lên đây.”
Tạ Thanh Man không nhúc nhích. Nói sao nhỉ, cô thật sự không ngờ anh lại trực tiếp đến Thượng Hải.
Mới chần chừ hai giây, cô đã thấy Diệp Diên Sinh cau mày. Có lẽ chê cô lề mề, anh trực tiếp đẩy cửa xe ra.
Ánh sáng lướt qua mi mắt anh, lạnh lùng và u ám.
Tạ Thanh Man thấy anh đi về phía mình, theo bản năng lùi lại một bước. Tay cô vẫn đang cầm chiếc túi Kelly, đưa ngang ra trước, chặn ngay trước ngực anh.
“Anh thế này trông chẳng giống đến thăm bạn bè đơn thuần chút nào.”
Diệp Diên Sinh khẽ nhướng mày.
Tạ Thanh Man dùng ánh mắt thanh lãnh đánh giá anh, giọng hạ thấp xuống, giống như cảnh giác, lại càng giống đang châm chọc nhẹ nhàng: “Kiểu như anh, giống bọn bắt cóc đến đòi nợ hơn.”
Diệp Diên Sinh lơ đễnh cười khẩy: “Đúng là phải đòi nợ, chẳng phải em muốn mời tôi ăn cơm sao?”
Đúng là có chuyện đó. Nhưng đó chẳng phải là lời khách sáo thôi sao?
Không để cô nghĩ nhiều, cũng chẳng cho cô cơ hội từ chối, chiếc túi Kelly màu đen chắn giữa hai người bị anh rút đi.
“Lần đầu bắt cóc, nghiệp vụ chưa quen.” Diệp Diên Sinh nhìn cô chằm chằm, giọng trầm xuống mang theo hơi lạnh: “Em biết điều tự lên, hay muốn tôi trực tiếp ra tay?”
Cả người anh toát lên vẻ biếng nhác, lười biếng, khi cười lên trông vừa ám muội vừa không đứng đắn, mang theo vẻ gợi cảm khó tả.
Tạ Thanh Man giật giật mi tâm.
Phải thừa nhận, có những người khí trường bất phàm, cốt cách âm hiểm nhưng lại sinh ra một gương mặt khiến người ta sa ngã. Cho dù cảm giác xa cách mãnh liệt, chỉ cần anh chịu dừng lại một chút, sẽ có vô số người cam tâm tình nguyện lao vào như thiêu thân.
Người từ trong lễ đường liên tục đi ra, cuộc trò chuyện chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng ánh mắt xung quanh cứ như có như không liếc về phía hai người.
Quá gây chú ý rồi.
Không muốn trở thành đề tài bàn tán sau bữa cơm của người khác, Tạ Thanh Man lách qua người anh, xách váy ngồi vào ghế phụ. Cô ngoan ngoãn chỉnh lại tùng váy.
Chưa đầy hai giây, tiếng sột soạt vụn vặt bỗng dừng lại, cô như nhớ ra điều gì đó, định đứng dậy. Vừa mới động đậy, Diệp Diên Sinh đã nắm lấy khuỷu tay cô, kéo người trở lại.
“Lại muốn đi đâu?”
Lực tay anh quá mạnh, cô gần như không thể cử động. Cũng không biết bị anh ấn vào đâu, cảm giác tê dại nhẹ truyền từ cánh tay lan ra đến tận đầu ngón út.
Bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt Tạ Thanh Man vừa chân thành, vô tội lại vừa bất lực: “Dù của anh, quên rồi à?”
“Dù với biếc cái gì?”
Sự kiên nhẫn của Diệp Diên Sinh dường như đã cạn sạch, sắc mặt nhạt đi vài phần, ra vẻ “làm mất thời gian của ông đây”. Anh một tay giữ lấy cô, một tay kéo dây an toàn, ghim chặt cô vào ghế phụ, ánh mắt lướt qua người cô.
“Tôi chạy xa như vậy đến đây, chẳng lẽ chỉ vì cái ô rách?”