Diệp Chính Quân nhìn chằm chằm con trai mình, cau mày: “Về bao giờ thế?”
“Hôm qua.”
Nhiều tháng không gặp, quan hệ cha con vẫn chẳng hề dịu đi, cứ hễ gặp nhau là như thùng thuốc súng bị châm ngòi. Hiện giờ tuy không đến mức to tiếng quát tháo, gươm súng sẵn sàng, nhưng sắc mặt Diệp Chính Quân lập tức sa sầm xuống.
Chỉ là chưa kịp mở miệng trách mắng thì đã có người vội vã đi tới. Là cấp dưới của cha anh, trước đây từng gặp mặt.
Khi đi ngang qua người Diệp Diên Sinh, người nọ cung kính khách sáo gọi một tiếng “cậu hai”, rồi quay sang nhìn Diệp Chính Quân: “Người đã đến rồi, đang ở phòng khách.”
Câu chuyện rốt cuộc không thể tiếp tục.
Diệp Diên Sinh cũng chẳng muốn quay về, anh thừa sức đoán được cha mình sẽ nói gì. Không gì ngoài việc cảm thấy anh không chịu tranh đấu, cực kỳ bất mãn với hành động chuyển ngạch sang làm kinh doanh, tự hủy hoại tiền đồ năm xưa của anh. Không đi đến cùng con đường mà gia tộc kỳ vọng, trong mắt ông chính là hèn nhát và đáng xấu hổ.
Ký ức chẳng mấy vui vẻ đè nặng trong lòng, sự bực bội dâng lên vài phần. Đến khi anh hoàn hồn thì đã đứng gần trường bắn rồi.
Quy mô bên trong không nhỏ, không gian thoáng đãng. Trường bắn được phê duyệt qua bao nhiêu tầng lớp, hoạt động theo chế độ hội viên được mời, thực chất không mấy khi mở cửa cho người ngoài. Người đến chơi cũng chỉ quanh quẩn vài gương mặt quen thuộc.
Súng trong trường bắn không so được với vũ khí quân dụng, không có độ giật và uy lực lớn đến thế, nhưng cũng có khá nhiều mẫu mã và chủng loại.
Diệp Diên Sinh theo thói quen chỉnh lại kính ngắm, chợt nhớ ra điều gì, đáy mắt phủ một màu u tối.
“Xin lỗi, xin lỗi… tôi không cố ý, tôi chỉ muốn sống, chỉ muốn sống đàng hoàng thôi…”
“Nổ súng. Nổ súng đi!”
“Con trai tôi đâu? Tôi hỏi cậu con trai tôi đâu!”
“Tại sao lại là cậu… dựa vào đâu mà là cậu!”
“Ha ha, cậu có muốn nhìn thử vẻ mặt hiện tại của mình không? Tôi đã nói rồi, liều mạng vì loại phế vật này, sớm muộn gì cậu cũng tự tay chôn vùi tất cả thôi.”
…
Đoàng, đoàng, đoàng.
Viên đạn như xuyên qua thời gian, găm thẳng vào những âm thanh trong ký ức, gần như bắn thủng cùng một vị trí trên bia.
Bàn tay cầm súng của Diệp Diên Sinh lộ rõ từng khớp xương, vẫn tự nhiên và bình ổn. Ánh sáng chiếu vào người anh theo một góc độ kỳ lạ, hắt lên sườn mặt lạnh lùng và đường viền hàm sắc nét.
Không hề lụt nghề chút nào.
Đã qua lâu như vậy, dường như chẳng có gì thay đổi. Có những thứ đã khắc cốt ghi tâm, trở thành một loại quán tính. Nhưng anh biết rõ, những thứ này đều là vật chết.
“Cậu Diệp, có cần báo bia tính giờ cho ngài không?” Nhân viên bỗng lên tiếng, dè dặt hỏi thăm.
Họng súng xoay chuyển, nhắm thẳng vào bóng người phía sau.
Nhân viên sững sờ.
Thực ra đạn đã bắn hết, nhưng động tác ấy trông vẫn đầy nguy hiểm, khiến người ta rợn tóc gáy. Không ai để ý tay anh đang run. Rất khẽ, nhưng chí mạng.
Bàn tay cầm súng siết chặt trong thoáng chốc, khớp xương trắng bệch vì dùng sức quá đà, gân xanh nổi rõ. Đáy mắt và giữa đôi mày Diệp Diên Sinh như phủ một lớp sương mù u ám, lệ khí cuộn trào dường như không thể kìm nén, lạnh lẽo đến mức dọa người.
“Ra ngoài.”
Tay cầm súng hất lên: “Ở đây không cần cậu.”
Vẻ mặt nhân viên giãn ra đôi chút, vội vàng lui ra ngoài.
Xung quanh chìm vào tĩnh lặng, sắc mặt Diệp Diên Sinh khó coi đến cực điểm. Đúng lúc này, điện thoại rung lên báo sáng. Là một thằng bạn gọi giục anh ra ngoài.
“Cậu về Bắc Kinh rồi hả? Lập kèo đi, ra ngoài tụ tập chút.”
Đầu bên kia rất ồn, Diệp Diên Sinh nghe mà phát phiền, anh day day ấn đường, giọng điệu lạnh nhạt.
“Để sau.”
Anh dùng một tay tháo rời toàn bộ linh kiện súng.
“Cậu Diệp bận rộn thật đấy, oai gớm.” Bên kia khó chịu nói mát mẻ: “Sao Hạ Cửu gọi thì cậu đi, còn tôi thì không được? Có còn là anh em không đấy?”
Diệp Diên Sinh chẳng thèm để tâm đến phép khích tướng. Anh cười khẩy một tiếng, vẫn là hai chữ đó: “Để sau.”
“Này, cái cậu này…”
Điện thoại tắt tiếng, ngắt cuộc gọi, Diệp Diên Sinh mới chú ý trong khung chat, Tạ Thanh Man đã trả lời tin nhắn.
[Tạ Thanh Man: A a a thật không khéo, tuần thi cử nên tôi về Thượng Hải trước rồi, đành hẹn anh lần sau vậy.]
[Tạ Thanh Man: Đáng lẽ trước khi đi, tôi phải mời anh ăn cơm mới đúng.]
Giọng điệu không gần không xa, nhưng phía sau lại đính kèm một cái meme, là hình con mèo nhỏ tủi thân, ngóng trông mòn mỏi.
Như thể đang trách anh sao lại bỏ mặc cô lâu đến thế.
Diệp Diên Sinh khẽ nhướng mày. Tâm trạng u ám ban nãy bỗng tan đi hơn nửa, anh bước ra ngoài, tiện tay bấm vào bức ảnh cô gửi.
Trên băng chuyền đi bộ ở sân bay, một bàn tay đang kéo vali, trắng trẻo sạch sẽ, thon dài như ngọc mềm.
Chụp vội, không hề có chút cố ý nào, nhưng lại khéo léo kéo anh về tình cảnh ngày hôm qua.