Năm xưa khi nhà họ Hoắc sa cơ lỡ vận, phải nhờ cậy cả vào mẹ của Tạ Thanh Man mới có thể gây dựng lại cơ đồ. Đáng tiếc, sau khi công thành danh toại, chút tình nghĩa hoạn nạn năm nào lại trở thành vết nhơ quá khứ mà nhà họ Hoắc muốn xóa bỏ nhất.
Khi anh trai cô còn sống, nhờ thủ đoạn sắt đá mà trở thành nhân vật kiệt xuất trong đám con cháu, lại được cha chú kỳ vọng, tự nhiên chẳng ai dám có suy nghĩ lệch lạc. Nhưng tin dữ vừa truyền về nước, những toan tính xấu xa vốn ẩn sâu dưới dòng nước ngầm bắt đầu cuộn trào điên cuồng, nuốt chửng vẻ yên bình giả tạo bên ngoài.
Lão phu nhân ngày thường ăn chay niệm Phật, trông thì có vẻ từ bi hỉ xả, nhưng hễ xảy ra chuyện là mắt nhắm mắt mở, ngầm cho phép hai người chú và Chu Dục liên thủ, nóng lòng muốn đá cô ra khỏi cuộc chơi.
Vì danh, vì lợi, ai cũng có toan tính riêng.
Trước đây Tạ Thanh Man được bảo bọc quá kỹ, đến mức mãi tới ngày tang lễ cô mới nhận ra, cả cái nhà họ Hoắc này, chỉ có mình cô giống như người ngoài.
Khéo thay, luật sư phụ trách di chúc lại gặp tai nạn. Cảnh sát điều tra theo quy trình, phong tỏa phần lớn tài sản, vô tình kéo dài thời gian cho việc thu mua cổ phần. Tiếc là lúc này, việc cô ở lại Hồng Kông đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Muốn thay máu dàn lãnh đạo cấp cao, muốn giành lại tiếng nói trong hội đồng quản trị, hay muốn lập bẫy để moi tài sản của những kẻ khác trong nhà họ Hoắc, có rất nhiều việc không thể làm công khai.
Ít nhất là hiện tại, không thể thực hiện dưới danh nghĩa của cô.
Bởi lẽ chỉ cần cô còn ở đó, cô chính là cái bia ngắm sống.
“Tài sản nhà họ Hoắc không thể bị phong tỏa mãi được, người nắm quyền tạm thời rồi cũng sẽ có ngày ngồi vững ghế thôi.”
Tạ Thanh Man đáp lời, giọng ôn hòa và bình thản: “Trước sau đã đổ vào đấy bao nhiêu vốn liếng, nếu đợi đến đại hội cổ đông mà hai ông chú và Chu Dục vẫn chưa xuống đài, thì cục diện sẽ khó coi lắm.”
Cô cầm ly sâm panh, cười nhạt, hỏi ngược lại: “Nếu thua kiện, anh định thu dọn tàn cuộc thế nào?”
“Thua cũng chẳng sao, vụ kiện này vốn chỉ là kế hoãn binh.”
Giọng nói ở đầu dây bên kia vẫn nhẹ nhàng, mang theo vẻ lười biếng chẳng mấy để tâm: “Chỉ là cô muốn đuổi cùng gϊếŧ tận, kiểu gì cũng tốn chút thời gian của tôi.”
Ngón tay Tạ Thanh Man khựng lại. Cô lờ mờ đoán ra điều gì đó nên không khuyên thêm, chỉ cười khẩy một tiếng.
“Tôi muốn?”
Cô nhấp một ngụm rượu, cảm thấy vị này không bằng chai Dom Perignon P2 mà nhãn hàng khui trong tiệc rượu hôm qua.
Hứng thú tan biến.
Vừa ngắt cuộc gọi, Tạ Thanh Man vừa đẩy ly sâm panh sang một bên.
Ting.
Màn hình đột nhiên sáng lên, là lời mời kết bạn hôm qua. Vừa mới được thông qua.
Kèm theo đó là một tin nhắn mới.
[Diệp Diên Sinh: Ở đâu?]
Hai chữ cộc lốc, không đầu không đuôi.
Y hệt tâm tư và tác phong của Diệp Diên Sinh, nắng mưa thất thường, toàn dựa vào tâm trạng. Cô giống như món tiêu khiển nhất thời của anh hơn.
Tạ Thanh Man cũng chẳng phản ứng gì nhiều, chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười vương chút châm biếm. Cô bấm vào ảnh đại diện của anh.
Phong cách tối giản, nền gần như đen tuyền, lệch về phía trái có một vệt hồ quang màu trắng. Khoảnh khắc chỉ hiển thị ba ngày gần nhất, duy có dòng chữ ký là nổi bật: [Memento mori.]
Tiếng Latin.
Đại ý là: Phàm nhân ai rồi cũng chết, vạn sự tất có điểm dừng.
Cũng có nghĩa là: Hướng tử nhi sinh - tìm sự sống trong cái chết.
Tạ Thanh Man hơi rũ mắt, đưa tay vén lọn tóc dài, vẻ mặt vẫn thanh lãnh, xa cách. Cô tắt màn hình.
Hơn hai tiếng sau, khi máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế phố Đông, cô mới ung dung chụp đại một tấm ảnh.
[Tạ Thanh Man: A a a thật không khéo, tuần thi cử nên tôi về Thượng Hải trước rồi, đành hẹn anh lần sau vậy.]
[Tạ Thanh Man: Đáng lẽ trước khi đi, tôi phải mời anh ăn cơm mới đúng.]
…
Khi tin nhắn được gửi đi, Diệp Diên Sinh vẫn đang ở nhà cổ họ Diệp.
Tuyết ở Đế Đô rơi suốt đêm mới tạnh, lớp tuyết dày đặc, xốp mịn phủ lên tòa tứ hợp viện sáu gian sáu lớp, xóa nhòa mọi thứ trong sắc trắng xóa.
Giữa mùa đông hoa tàn cây rụi, tùng đen vẫn cứng cỏi, những cành mai rồng uốn lượn vươn mình trong giá rét, ẩn hiện giữa hòn non bộ và dòng nước chảy, toát lên vẻ cổ kính, trầm mặc. Cảnh sắc Càn Hòa Viên hồn nhiên một thể, khí thế vừa to lớn vừa hoa quý.
Tuyết nhuộm trắng lớp ngói lưu ly vàng, giữa những mái hiên cong vυ"t chạm rồng trổ phượng, đi qua hành lang dài còn có thể thấy những hình vẽ rực rỡ sống động bên trên.
Diệp Diên Sinh chạm mặt cha mình, ông Diệp Chính Quân, đang đi ra ngoài.
“Cha.”
Giọng nói không cao không thấp phá vỡ sự tĩnh lặng trong vườn. Ngoài đình Lưu Diệp nước gợn lăn tăn, đàn cá chép bơi lội vẽ nên từng vòng sóng nước.