- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Huyết Pha Lê
- Chương 32: Ngông Cuồng Biết Bao
Huyết Pha Lê
Chương 32: Ngông Cuồng Biết Bao
Tay anh và tay cô tạo nên sự tương phản rõ rệt, lòng bàn tay anh rộng lớn, mạnh mẽ, có thể bao trọn lấy tay cô, càng làm tôn lên mười ngón tay thon thả của cô. Y hệt như sự chênh lệch về hình thể của hai người. Dù đã cố tình nhẹ tay, nhưng vẫn là sự kiểm soát dễ như trở bàn tay, giam cầm chắc chắn, cảm giác tồn tại mãnh liệt đến mức khiến người ta không thể né tránh.
Tạ Thanh Man rất muốn lùi lại. Nhưng cô đã kiềm chế phản xạ có điều kiện đó: Khoảng cách đã sớm được anh kéo giãn, cô mà phản ứng nữa thì thành ra thừa thãi, có ý giấu đầu hở đuôi.
“Tôi không thường ở đường Barker. Với lại…” Diệp Diên Sinh thu hết sự cứng đờ của cô vào đáy mắt, nhếch môi, cười như không cười chuyển chủ đề: “Bạn em giục rồi kìa.”
Trên màn hình điện thoại là một tin nhắn mới hiện lên.
[Isabella: Cậu! Đang! Làm! Cái! Gì! Vậy! A Ngâm, cậu định để mình - một người thông minh lanh lợi thế này chết cóng giữa trời băng đất tuyết à!]
Một lời nhắc nhở rất bình thường. Chỉ là Hướng Bảo Châu thỉnh thoảng gọi tên thật của cô, anh nhìn thấy, lại cố tình bồi thêm một câu: “A Ngâm.”
Chất giọng lạnh lùng, ngữ điệu cũng chẳng tính là thân mật, nhưng vương vấn ba phần ý cười, tiếng “A Ngâm” này của anh lại quyến luyến đến cực điểm. Như sự dư âm chưa dứt sau những triền miên sống chết, nửa hư nửa thực đoạt hồn người.
Một cảm giác tê dại chạy dọc từ vành tai cô.
Chết tiệt.
Tạ Thanh Man trừng mắt nhìn Diệp Diên Sinh, trong mắt mang theo chút hờn dỗi và giận dữ nửa đùa nửa thật. Cô lặng lẽ hạ thấp chiếc ô đen, ngăn cách tầm mắt của anh.
Lướt qua người nhau.
Sau lưng vang lên một tiếng cười, chứng tỏ tâm trạng đối phương đang rất tốt. Tạ Thanh Man coi như không nghe thấy, vội vã xuyên qua màn tuyết, đi về phía Hướng Bảo Châu đang đợi dưới cổng viện đối diện.
“Nói chuyện gì mà lâu thế?”
Hướng Bảo Châu nghi hoặc nhìn về phía sau cô, vô tình quét mắt qua chiếc ô trong tay cô. Cán ô bằng gỗ trầm hương chạm khắc hoa văn chìm, đường nét tinh xảo, đuôi cán là đầu thú bằng vàng đen ngậm đá sapphire xanh màu hoa ngô Kashmir. Kiểu dáng Pasotti chưa từng thấy bao giờ, chắc là hàng đặt làm riêng.
“Ai đấy?” Hướng Bảo Châu tò mò không chịu được: “Trông hai người có vẻ thân lắm.”
“Người lạ.”
“Lừa ai đấy? Người lạ nào lại cho mượn cái ô đắt thế này…” Hướng Bảo Châu ngờ vực nhìn cô: “Hơn nữa cậu nói chuyện với người lạ có cần đứng sát rạt thế không?”
Tiếc là người đã đi xa, bóng dáng cũng chẳng thấy đâu nữa. Hướng Bảo Châu dù tò mò đến mấy cũng không thể đuổi theo xem cho ra nhẽ.
Tạ Thanh Man lười thỏa mãn lòng bát quái của cô bạn, chỉ cười cười: “Thật sự không quen, chỉ chạm mặt nhau thôi.”
Vốn dĩ nên là người dưng ngược lối không có giao điểm.
Trong chùa tiếng tụng kinh vang vọng từng hồi, tuyết rơi xuyên qua sân đình, Tạ Thanh Man nhìn tuyết lớn rợp trời, trong đầu chỉ thoáng qua câu nói kia của anh…
[Cầu thần bái Phật, chi bằng cầu tôi.]
Ngông cuồng biết bao.
Tạ Thanh Man hạ thấp tầm mắt, hàng mi dày chớp nhẹ như cánh ve, che khuất cảm xúc nơi đáy mắt. Dã tâm và du͙© vọиɠ đang điên cuồng sinh sôi. Nhưng rồi lại vừa sinh vừa diệt, vùi lấp trong trận tuyết lớn.
…
Ngày hôm sau, Sân bay Quốc tế Thủ đô, phòng chờ VIP.
Trong phòng chờ rất yên tĩnh, mùi hương nhàn nhạt còn vương lại trong không khí, được hơi nóng sấy lên, tạo ra ảo giác nồng nàn. Tạ Thanh Man nhắm mắt nghỉ ngơi chờ đợi.
Nhờ phúc của Hướng Bảo Châu mà hôm qua cô chạy sô như đi đánh trận. Từ chùa ra thì đi dự tiệc ra mắt nước hoa, ngâm suối nước nóng riêng, trên đường về còn tiện thể ghé qua hội sở mới mở của bạn để ủng hộ.
Sáng nay chê chán, Hướng Bảo Châu vung tay đặt luôn một bộ rương cứng họa tiết Monogram đen trắng dòng Bisten và mẫu túi Arc de Triomphe của mùa mốt năm nay, nhãn hàng LV còn cử người đến tận nơi mở lớp cắm hoa cho cô.
Tiêu tốn thời gian mãi cho đến khi ra sân bay. Chưa yên tĩnh được bao lâu, cuộc gọi không bắt máy hồi sáng lại gọi đến.
“Có việc gì?”
“Chỉ chợt nhớ ra nên nhắc nhở cô một tiếng, vụ kiện quỹ tín thác rất khó thắng.”
Tạ Thanh Man vẫn nhắm mắt, mu bàn tay gác lên trán, giọng điệu có chút phiền muộn: “Nếu chiêu này mà hữu dụng thì đâu đến lượt anh đóng vai cháu trai hiếu thảo trước mặt bà cụ?”
Yêu cầu tòa án ban hành lệnh cấm, thay đổi quỹ tín thác gia tộc, quả thực có thể gột rửa không ít thế lực cấp cao. Nhưng con đường này cơ bản là không đi được. Tuy nói cô muốn làm bà chủ rảnh tay, đổi người toàn quyền tiếp quản, nhưng động tĩnh bên Hồng Kông quá lớn, dư luận và truyền thông Hồng Kông đồn đoán đưa tin rầm rộ, thực sự khiến người ta không thể ngồi yên.
Đầu dây bên kia nghe vậy chỉ cười lười biếng, vài phần trêu chọc, vài phần nhắc nhở: “Bà cụ chưa chắc đã chịu nói chuyện tình thân với cô đâu.”
Tạ Thanh Man mở mắt.
Cô nhìn ánh sáng xuyên qua lớp kính cắt thành những cái bóng kỳ lạ, lặng lẽ nhếch môi, đáy mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo và châm chọc: “Phải, nói cho cùng, trong người tôi vẫn chảy dòng máu nhà họ Tạ.”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Huyết Pha Lê
- Chương 32: Ngông Cuồng Biết Bao