Hồng Kông không có tuyết, nên năm nào cô cũng đến Courchevel trượt tuyết nhảy dù, chờ một trận tuyết rơi ở Cheval Blanc; hoặc cùng bạn bay sang Bắc Âu đón Giáng sinh, uống vang Cabernet của Margaux, mở quà dưới chùm gửi, ngâm suối nước nóng ở Iceland, ngắm cực quang và ngàn sao hội ngộ trên màn đêm.
Khác với hôm nay, một cảnh sắc vô tình bắt gặp.
Cô đưa điện thoại lên, thu trọn trận tuyết đầu mùa vào khung hình. Hai người đứng dưới gốc cổ thụ, cành tùng đan xen rậm rạp che đi phần lớn tuyết rơi. Có lẽ vì đang ở chốn thiền môn, anh và cô vậy mà cũng có thể đứng cạnh nhau bình yên đến thế.
Diệp Diên Sinh nhìn động tác chụp ảnh của cô, cảm xúc nơi đáy mắt trầm xuống, không sao gọi tên. Anh bỗng nhiên trả lời sự nghi ngờ lúc nãy của cô: “Đúng là không đủ thành tâm, nhưng thành tâm thì tính là cái thứ gì?”
“Đó là do anh thuận buồm xuôi gió, cái gì cũng không cần.” Tạ Thanh Man khẽ hừ, thầm coi thường trong lòng: “Nếu có ngày mong cầu điều gì, e là ai cũng không tránh được tục lệ này đâu.”
Diệp Diên Sinh nghe vậy chỉ cười trầm một tiếng.
“Cầu thần bái Phật.”
Anh mang theo ba phần cợt nhả, chậm rãi nhấm nháp bốn chữ này. Tượng ngọc thân vàng trong điện Phật thu hết vào đáy mắt, ánh mắt anh lạnh nhạt, nụ cười bạc bẽo, nói ra lời ngông cuồng một cách nhẹ tênh: “Cầu thần bái Phật, chi bằng cầu tôi.”
Đầu ngón tay Tạ Thanh Man khẽ giật, theo bản năng nhìn về phía anh.
Dưới vòm trời tranh tối tranh sáng, không khí loãng đi, những bông tuyết mới trong trẻo dày đặc rơi lả tả trong tiếng chuông chiều linh thiêng trầm mặc. Ánh sáng ảm đạm cắt ra dáng người cao lớn thẳng tắp của người đàn ông, khó giấu được vẻ lạnh lùng và ngạo khí quanh thân anh.
“Ivy!”
Giọng nói quen thuộc vang lên không xa cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Hướng Bảo Châu đứng dưới cổng viện, vẫy tay về phía Tạ Thanh Man.
“Bạn tôi đến rồi.”
Tạ Thanh Man khựng lại. Cô với anh chẳng tính là thân quen, nói “tạm biệt” thực ra hơi đa tình.
“Tôi đi trước đây.”
Diệp Diên Sinh liếc cô một cái, đáy mắt đen đặc. Anh không đáp lời, chỉ đưa mắt ra hiệu về phía sau. Cách đó vài mét là người của anh. Thuộc hạ của anh rất biết ý, nhận được chỉ thị mới bước lên, đưa một chiếc ô đen đến trước mặt Tạ Thanh Man.
Đối phương ăn mặc và hành xử vô cùng khiêm tốn, trước đó Tạ Thanh Man thậm chí không chú ý có người đi theo; nhưng dáng người cường tráng thẳng tắp của người nọ căng tràn sức mạnh, ngón trỏ và hổ khẩu có vết chai do dùng súng, càng khiến người ta hiểu rõ… Người này thân thủ không tệ, chắc chắn từng đi lính.
Diệp Diên Sinh hất nhẹ cằm về phía cô, giọng trầm tĩnh: “Cầm lấy.”
Lúc này mà còn làm kiêu thì đúng là có bệnh. Tạ Thanh Man cũng không õng ẹo: “Được, có duyên sẽ trả anh.”
“Trả tôi?” Diệp Diên Sinh nhướng mày.
Anh chẳng quan tâm cái ô này, anh chỉ tò mò cô định trả ở đâu.
“Gửi về đường Barker cho anh chứ đâu.” Tạ Thanh Man chẳng buồn ngẩng đầu, không chút do dự: “Nhưng phải đợi lần sau tôi xuất cảnh đã.”
“Bụp” một tiếng, tán ô bung mở.
Chiếc ô đen trong tay Tạ Thanh Man xuyên qua màn tuyết đang xé bông xé sợi trong gió. Cô một tay che ô, một tay trả lời tin nhắn hối thúc của Hướng Bảo Châu, hoàn toàn không nhìn thấy cảm xúc lướt qua trong đáy mắt Diệp Diên Sinh.
Vừa xoay người định đi, cô nghe thấy tiếng anh: “Đưa điện thoại cho tôi.”
“Hả?”
Hành động nhanh hơn suy nghĩ, Tạ Thanh Man vô thức phối hợp. Nhưng khoảnh khắc đưa ra, cô lại thấy không ổn, tay rụt lại vài phần, cứng đờ giữa không trung trong tư thế muốn thu về mà không được.
“Ngoan lắm.” Diệp Diên Sinh cười một tiếng.
Hơi xấu xa, lại có chút lười biếng khó tả.
Anh hoàn toàn không cho cô cơ hội do dự, hạ thấp vai, nửa người nhoài vào dưới ô, nương theo động tác của cô, một tay bao trọn lấy chiếc điện thoại, gõ vài chữ. Đợi tài khoản tìm kiếm hiện ra và kết bạn xong xuôi, anh mới buông cô ra đúng lúc.
Toàn bộ quá trình diễn ra trôi chảy, liền mạch. Thậm chí không để người ta kịp phản ứng lại vài giây vừa rồi dị thường và vi diệu đến thế nào…
Đầu ngón tay cô, nằm gọn trong lòng bàn tay anh.