Chương 29: Va Phải Kẻ Bất Lương

[Chẳng phải anh cũng đang ở đây sao?]

Tạ Thanh Man thầm nghĩ, nhưng ngoài mặt lại không hỏi vậy. Cô nhìn thẳng vào anh, giọng điệu thản nhiên tùy ý: “Tôi đi cùng bạn. Thử vai xong thấy chán, bạn tôi muốn chép kinh cầu phúc, tôi rảnh rỗi nên đi dạo quanh đây.”

Trời đầu đông xám xịt. Ánh sáng hắt vào động Quan Âm mờ tối khiến vạn vật xung quanh như đều đã phai màu. Hương khói nghi ngút từ ngoài len lỏi vào trong, lẩn khuất trong không khí lạnh lẽo, phủ lên người cả hai một lớp mùi trầm mặc.

“Em không cầu gì cho mình à?”

“Cầu rồi chứ. Vừa nãy tôi còn xin Bồ Tát xua đuổi vận xui, phù hộ tôi không gặp kẻ bất lương, ai ngờ…”

Tạ Thanh Man khẽ ngừng, đón lấy ánh mắt anh, môi cong lên cười nhẹ: “Vừa quay ra đã va phải anh.”

Hóa ra cô chừa lại hai chữ “bất lương” để chặn họng anh.

Diệp Diên Sinh khẽ chậc lưỡi: “Em cũng biết cách mỉa mai người khác đấy.”

Sắc mặt anh nhạt đi đôi chút, khóe môi nhếch lên, nụ cười vừa cợt nhả lại vừa mang theo vẻ lạnh lùng quỷ dị: “Thù dai thật.”

“Đâu có, cảm ơn anh còn không kịp.” Hàng mi dày của Tạ Thanh Man khẽ chớp, giọng điệu dịu dàng, ba phần thật bảy phần giả: “Lần trước cảm ơn anh giải vây là tôi nói thật lòng, anh cứ đa nghi.”

Cô với anh lúc nào cũng vậy. Nói năng cứ như đang diễn kịch, đầy vẻ kịch tính.

Diệp Diên Sinh cười khẩy, bảo cái vẻ hời hợt của cô quá giả tạo: “Kiểu như em thì sau này diễn xuất thế nào được?”

“Theo đuổi ước mơ chút thôi mà.” Tạ Thanh Man chẳng quan tâm anh nghĩ gì: “Đâu phải ai cũng sống chết vì danh lợi.”

Luận điệu này nghe thì có vẻ to tát, nhưng đúng là cô có hứng thú với diễn xuất nên mới muốn làm diễn viên.

Trước đây cô muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, tâm trí chẳng hề đặt vào chuyện kinh doanh của gia đình. Cô có một người anh trai cùng cha cùng mẹ, trời sinh đã có đầu óc làm ăn, tuổi còn trẻ mà thủ đoạn sắt đá, uy vọng cực cao trong hội đồng quản trị, nắm quyền phát ngôn và quyết sách tuyệt đối.

Cô của khi đó chẳng có mấy dã tâm, tình cảm anh em lại tốt, chẳng cần tranh giành cũng có thể ngồi mát ăn bát vàng. Dù có lòi ra đứa con riêng nào đòi chia gia sản cũng chẳng đến lượt cô bận tâm, anh trai ruột sẽ xử lý êm đẹp tất cả.

Theo kế hoạch ban đầu, cô muốn trải nghiệm làm diễn viên và đạo diễn, từ trước ống kính lui về hậu trường, rồi thử sức đầu tư. Dù sao cô còn trẻ, hoàn toàn có thể chơi chán rồi mới về nhà.

Đến lúc đó luân chuyển qua làm quản lý, tốt nhất là phụ trách một mảng kinh doanh nào đó của gia tộc; vạn nhất không làm nổi thì giao cho giám đốc chuyên nghiệp, cô cứ nằm hưởng cổ tức, đổi sang lĩnh vực khác tiếp tục theo đuổi đam mê.

Tiếc là sự đời chẳng chiều lòng người.

Dù tình yêu từng dành cho nghệ thuật là thật, nhưng giờ đây phân thân thiếu thuật, hối hận vì những lựa chọn phóng túng năm xưa cũng là thật.

Tạ Thanh Man rũ mi, thản nhiên che đi cảm xúc nơi đáy mắt.

“Thật ra lần trước gặp anh, tôi đã rất tò mò.” Cô nghiêng đầu: “ Tôi có thể hỏi anh một câu không?”

“Không.”

Tạ Thanh Man ngẩn người: “Tôi còn chưa nói là chuyện gì mà.”

Bị từ chối là chuyện trong dự liệu, nhưng anh từ chối dứt khoát quá. Ngoài động Quan Âm, khách hành hương nườm nượp không dứt, lại có thêm ba nén nhang cao được thắp lên, có người đang xách dải lụa đỏ cầu phúc đi tới, hai người bèn đi ra ngoài.

Phía Bắc ngôi chùa, các điện Phật xếp tầng tầng lớp lớp, hùng vĩ và trang nghiêm, những cây cổ thụ chọc trời che rợp bóng tạo nên hiệu ứng thị giác tráng lệ. Mái ngói lưu ly vàng lục đan xen, đầu đao cong vυ"t, rồng phượng uốn lượn, mơ hồ có tiếng niệm Phật và tiếng chuông vang vọng trên cao, không dứt bên tai.

Tạ Thanh Man đi sau Diệp Diên Sinh, có chút không cam lòng: “Hay là chúng ta trao đổi đi, anh cũng có thể hỏi tôi.”

Cô đưa tay kéo góc tay áo anh: “Hoặc anh hỏi tôi trước cũng được.”

Ánh mắt Diệp Diên Sinh rất tĩnh. Anh dừng bước nhìn cô.

Chỉ trong một hai giây, tầm mắt anh hạ xuống, lướt qua gương mặt cô, dừng lại ở bàn tay đang kéo áo mình, màu mắt tối đi vài phần. Dưới ánh trời bàng bạc, trông mày mắt anh vừa lạnh lùng vừa âm u.

Tạ Thanh Man hoàn toàn không nhận ra cảm xúc của anh, chỉ ngượng ngùng nói một câu “Bỏ đi”, tay đang kéo tay áo anh hơi nới lỏng. Đang định rụt tay về, Diệp Diên Sinh lại bất ngờ lên tiếng: “Em tên gì?”

Đây là câu hỏi kiểu gì vậy?