Chương 27: Cầu Phúc Không Đi Đường Vòng

Hướng Bảo Châu thở dài ai oán: “Dạo này mình đen đủi quá, phải đi xin cái quẻ lấy may.”

Tạ Thanh Man mỉm cười, cúi đầu nhìn lướt qua chân bạn: “Vậy cậu thay giày trước đi đã, giày này của cậu thì đến cửa bán vé còn leo không nổi.”

Không khí mùa đông trong trẻo và lạnh lẽo, màu xám và xanh của núi non trập trùng liên miên. Chùa Đàm Chá tọa lạc trước đỉnh Bảo Châu, nương theo thế núi, tường đỏ bao quanh. Từ xa đã có thể thấy thấp thoáng những điện vàng gác tía trong chùa sắp xếp so le, tráng lệ và cao lớn, cổ thụ chọc trời và tháp Phật san sát tạo nên vẻ đẹp hài hòa.

Ngôi cổ tự nghìn năm, tự nhiên mang khí phái uy nghi.

Cách cổng chùa vài chục mét có một sạp nhỏ xin xăm, trên tấm vải nhung vàng thêu hoa đặt những ống xăm bằng tre.

Cái gọi là “lấy may” của Hướng Bảo Châu thực chất là xin quẻ.

Chưa bước qua cổng chùa, cô nàng đã nhắm mắt lẩm bẩm, “thành tâm” lắc ra năm quẻ liền. Hễ quẻ không hợp ý là cô nàng coi như không thấy, dưới ánh mắt muốn nói lại thôi của chủ sạp, Hướng Bảo Châu tiếp tục trả tiền, tiếp tục xin, lắc bằng được một quẻ thượng thượng mới thôi.

Tạ Thanh Man nhìn cô bạn với vẻ cạn lời: “Thế này còn linh nghiệm không? Xin quẻ mà còn mặc cả, không hài lòng bao đổi trả à?”

“Mình không quan tâm, mình bỏ tiền ra thì đương nhiên phải mua được kết quả ưng ý.” Hướng Bảo Châu hùng hồn biện bạch xong, đưa ống xăm cho Tạ Thanh Man: “Cậu không thử à?”

“Thôi.” Ánh mắt Tạ Thanh Man trong veo: “Lỡ quẻ không như ý lại thêm phiền não.”

Cô vốn không thích cảm giác phó mặc cho số phận.

Hướng Bảo Châu nghe vậy cũng không ép, định đặt ống xăm về chỗ cũ, nhưng tay lỡ đà làm ống xăm nghiêng đổ trên mép bàn gỗ.

“Á…”

Tạ Thanh Man nhanh tay đỡ lấy. Ống xăm được đỡ về vị trí cũ, nhưng các thẻ tre bên trong va vào nhau, rơi ra một thẻ, mặt trước đề chữ bằng chu sa.

[Thẻ thứ 5, Trung Cát, Lưu Thần gặp tiên.]

Tạ Thanh Man liếc thấy quẻ xăm, thầm than không cầu cũng cầu rồi, đành cúi người nhặt lên, ngón tay thon dài lật xem dòng chữ nhỏ phía sau.

Thơ rằng: [Nhất trùy thảo địa yếu cầu tuyền, Nỗ lực cầu chi đắc tối nan. Vô ý nga nhiên ngộ tri kỷ, Tương phùng huề thủ thượng thanh thiên.] (Đất hoang dốc sức tìm nguồn, nhọc công tìm kiếm lại càng khó thay. Ngờ đâu gặp bạn hôm nay, dắt tay nhau bước lên mây rạng ngời.)

Chủ sạp liếc qua quẻ xăm, ánh mắt dừng lại trên người Tạ Thanh Man, chăm chú hồi lâu rồi cười, chậm rãi buông lời phán: “Quẻ này là tượng dùi đất tìm suối, biểu thị vận đồ của thí chủ. Du͙© vọиɠ tâm sự, phương Tây khả cầu. Chi bằng bất động, lập địa khả mưu. Ngẫu nhiên gặp tri kỷ, tức là khắc gặp quý nhân, có thể cưỡi gió bay vạn dặm.”

Ngón tay Tạ Thanh Man khẽ khựng lại.

Hàng mi dài rũ xuống che đi cảm xúc nơi đáy mắt, cô điềm nhiên đặt quẻ xăm về chỗ cũ rồi cúi đầu quét mã thanh toán.

Chủ sạp xua tay: “Tùy tâm là được.”

Tạ Thanh Man không đáp, chuyển tiền xong, cô dùng khuỷu tay huých nhẹ Hướng Bảo Châu đang ngơ ngác, ánh mắt lạnh nhạt: “Đi thôi.”

“Ơ? Rơi xuống đất thôi mà cậu chuyển nhiều tiền thế?”



Chùa dựa núi bao quanh đầm, thanh tịnh trang nghiêm nhưng khách hành hương không ít. Bước lên từng bậc thang, điện đài lầu gác mỗi bước một cảnh, bảo điện uy nghi, mái lợp ngói lưu ly vàng viền xanh, dưới trang trí dây xích vàng và ngọc bích, thờ phụng tượng Phật khổng lồ hào quang vạn trượng.

Hướng Bảo Châu tuy cả thèm chóng chán nhưng vào chùa cũng biết tém lại. Cô nàng xin một lá bùa bình an rồi ở lại một thiên điện chép kinh, định mang về lấy lòng người già trong nhà.

Nửa chặng sau Tạ Thanh Man không đi cùng cô ấy mà tự mình dạo quanh.

Cảnh trí trong chùa thanh u, từ kim kiếm si vẫn đến ngọc bích treo vàng, rồi đến khúc thủy lưu thương, đâu đâu cũng thấy sự khéo léo. Qua hồ phóng sinh, điện Thần Tài hương khói nghi ngút, đi lên nữa là quần thể Phật điện xây nương theo triền núi.

Tạ Thanh Man cứ thế vái Phật đi lên đến đỉnh.

Một vị sư trẻ cúi chào cô, có lòng nhắc nhở: “Thí chủ, cầu phúc xin mời sang các điện khác, hôm nay điện Viên Thông không mở cửa đón khách. Thí chủ có thể đi lên xuống theo một phía, sẽ không bị lạc.”

Cầu phúc không đi đường vòng.