Nghe đồn là con riêng của Hoắc Hoành Thành, cũng có thuyết âm mưu bảo là con trai của ông ta với mối tình đầu Lê Chi, nay quay về đòi chia một chén canh. Chẳng biết hắn dùng thủ đoạn gì mà dỗ được cụ bà và cậu ba nhà họ Hoắc trở mặt, đòi kiện tụng để thay đổi quỹ tín thác gia tộc. Người ngoài đều cười nhạo “giới thượng lưu loạn thật, cẩu huyết còn hơn phim tám giờ tối”.
Nhà họ Hoắc quả thực quá loạn.
Báo chí Hồng Kông chẳng cần thêm mắm dặm muối, chỉ riêng cha của Tạ Thanh Man - Hoắc Hoành Thành, trên mặt nổi đã có ba người phụ nữ: Tình đầu Lê Chi, mẹ cô Tạ Bách Huệ, và bà hai Chu Dục.
Năm xưa nhà họ Hoắc thất thế ở Hồng Kông, bị tư bản vây đánh. Truyền thông đồn rằng mẹ cô - Tạ Bách Huệ vì cha cô mà không tiếc đứng ở thế đối lập với nhà họ Tạ, nhất quyết hạ mình gả cho ông. Khi yêu thì oanh liệt, kết hôn xong sinh được một trai một gái. Con trai theo họ mẹ, còn cô theo họ cha, tên thật là Hoắc Ngâm.
Sau này nhà họ Hoắc phất lên như diều gặp gió, phú quý vinh hoa, nhưng cuộc hôn nhân của hai người lại đầy rẫy vết thương.
Mẹ cô quả thực rất có thủ đoạn, lúc sinh thời nắm quyền sinh sát, nói một không hai, áp chế nhà họ Hoắc đến mức không ai dám ho he nửa lời. Tiếc là trời không cho thọ, sau khi bà qua đời, tin đồn trăng hoa của cha cô liên tục xuất hiện.
Ngoài mặt thì bà hai từ bàn rượu leo lên chức chính thất đã đủ chướng mắt, sau lưng không biết ông còn “tặng” cho cô thêm bao nhiêu anh chị em nữa. Ngoảnh đầu nhìn lại năm xưa, cái gọi là tình sâu nghĩa nặng, thực ra nực cười vô cùng.
Thật ra trong lời đồn đại, chuyện mẹ cô “mù quáng vì yêu” không hoàn toàn đúng, nó liên quan đến cuộc đấu đá quyền lực của nhà họ Tạ, có nguyên do cả, nói ra thì dài. Nhưng cha cô…
Khi gặp nhau ở nước ngoài, Hoắc Hoành Thành vừa chia tay tình đầu Lê Chi đã lập tức tấn công Tạ Bách Huệ dồn dập. Trong đó có mấy phần chân tình, mấy phần lợi ích, không cần nói cũng rõ.
Đấu đá nội bộ giằng co đến nay cũng nằm trong dự liệu.
Nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, theo lý mà nói, Tạ Thanh Man không nên sa cơ lỡ vận đến mức này. Dù sao tài sản nhà họ Hoắc cũng hùng hậu, cho dù phần lớn sản nghiệp bị bà hai và mấy ông chú nắm giữ, thì tiền tiết kiệm đứng tên cô vẫn không ít, thật sự không đến mức phải bán đồ đổi tiền mặt.
Cô giống như đang cần gấp một khoản vốn khổng lồ vậy.
Hướng Bảo Châu nắm tay Tạ Thanh Man, cam đoan rất nghiêm túc: “Cậu yên tâm, Ivy, mình sẽ không bỏ mặc cậu đâu…”
“Mình biết.”
Tạ Thanh Man nhìn vẻ mặt trịnh trọng của bạn, vốn định cười, nhưng trong lòng lại dâng lên chút cảm động: “Mình đúng là đang thiếu một khoản tiền, nhưng chuyện dài lắm, hiện tại cũng chưa cần cứu tế, sau này sẽ giải thích với cậu.”
Cô cần một ngoại lực.
Đến ngày hôm nay, cục diện nhà họ Hoắc đã quá khó kiểm soát. Muốn một đòn định càn khôn, muốn vĩnh viễn trừ hậu họa, thì một chữ “tiền” vẫn chưa đủ để trở thành ngọn gió đông này.
“Dù sao cũng cảm ơn ý tốt của cậu.”
Tạ Thanh Man khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu sau này cần cậu giúp, Bella, mình sẽ không khách sáo đâu.”
Hướng Bảo Châu hừ nhẹ: “Bây giờ cậu nói chuyện đã khách sáo lắm rồi đấy.”
Tạ Thanh Man bật cười. Cô xoay xoay chén trà trong tay, nhìn hơi nước trắng mờ ảo bốc lên, lượn lờ như khói, ánh mắt dần trở nên nhu hòa. Sự thanh lãnh và xa cách ngày thường dường như cũng tan đi vài phần.
…
Ra khỏi những con ngõ ngoằn ngoèo, tiếng chuông chùa gần đó vang vọng, ẩn ước tiếng phạm âm truyền đến, trang nghiêm và túc mục.
Sau ngày Đông chí, đúng dịp chùa Đàm Chá tổ chức pháp hội Vạn Phật.
Tăng nhân các chùa trong và ngoài nước đến thăm, giảng thiền tại Đại Hùng Bảo Điện. Mấy ngày nữa đóng cửa chùa, họ sẽ biện kinh ở núi sau, nghiên cứu giao lưu Phật pháp. Trong chùa tiếng niệm Phật vang vọng, phạm âm không dứt; ngoài chùa du khách thập phương nườm nượp nối đuôi nhau vào cửa.
Người đông như mắc cửi.
Hướng Bảo Châu kéo tay Tạ Thanh Man, ân cần khác thường: “Đi, theo mình vào thắp nén hương. Cầu cho cậu cái vai nữ chính.”
“Mình thử vai xong rồi, giờ mới đi, định nước đến chân mới nhảy à?”
“Thì kết quả đã có đâu… Thôi được rồi, chủ yếu là đi cùng mình.”