Chương 25: Có Phải Cậu Đang Thiếu Tiền

Ngày thử vai đến đúng hẹn. Khi Tạ Thanh Man có mặt, cô bắt gặp không ít gương mặt quen thuộc trong giới.

Cũng dễ hiểu, với vốn đầu tư khủng, ê-kíp của [Vấn Đỉnh] gần như đạt chuẩn cấu hình điện ảnh cao nhất: Đạo diễn chuyên trị dòng chính kịch, tuy không đảm bảo rating “bạo” nhưng chắc chắn bảo chứng về chất lượng nghệ thuật; quay phim là người gốc Hoa duy nhất từng đoạt giải Kim Tượng.

Quan trọng nhất là biên kịch vàng Uông Giản, người chưa từng nếm mùi thất bại, kịch bản qua tay ông từ mảng miếng hài hước, điểm cao trào đến tinh thần ái quốc đều “ăn đứt” mặt bằng chung. Cộng thêm thể loại cổ trang dễ tạo tiếng vang, khu vực chờ thử vai chật ních người.

Từ những tiền bối phái thực lực đến các ngôi sao lưu lượng đang nổi đình đám, thậm chí cả người mới toanh. Áp lực cạnh tranh của dự án này quả thực không nhỏ.

Phân đoạn và thứ tự thử vai đều do bốc thăm quyết định. Tạ Thanh Man bốc được số khá sớm nhưng vẫn phải loay hoay đến tận trưa mới xong.

Đồng hồ điểm một giờ chiều.

Tạ Thanh Man tìm một quán ăn gần đó để nghỉ chân. Quán có ngói xám tường trắng, cửa gỗ chạm hoa, tên đề trên đèn l*иg, phong cách trang trí cổ kính tựa như một tửu lầu thời xưa.

Cô chọn một góc thanh tịnh, gửi định vị cho Hướng Bảo Châu.

Hướng Bảo Châu đang rảnh rỗi phát chán. Cô nàng được mời đến Bắc Kinh tham dự tiệc trang sức cao cấp, hôm nay đi dạo phố một mình thấy buồn tẻ, đang thiếu người bầu bạn.

Cánh cửa gỗ bật mở, Hướng Bảo Châu bước vào, giọng oang oang: “Thật không dễ dàng gì, cuối cùng cậu cũng xong việc rồi, Ivy.”

Cô nàng mang đôi giày cao gót Jimmy Choo đính hoa lan đen vàng, dáng điệu vội vã, tiện tay quẳng chiếc túi da cá sấu màu xám tro lên bàn. Cả người cô dát đầy đồ hiệu, kính râm che khuất hơn nửa khuôn mặt, viên kim cương trên ngón tay lấp lánh đến chói mắt.

Vừa ngồi xuống, Hướng Bảo Châu đã than thở: “Cậu không biết tối qua mình thê thảm thế nào đâu.”

Tối qua là tiệc ra mắt bộ sưu tập trang sức cao cấp mới của Cartier. Hiện trường dạ tiệc có dàn nhạc giao hưởng trình diễn du dương, hai bên thảm đỏ bày đầy hoa hồng Juliet và nến thơm. Ánh nến lung linh, đèn flash nháy liên hồi, giữa hương thơm áo lụa là một khung cảnh phồn hoa và êm đềm.

Nếu tà váy Haute Couture cô vừa tậu không bị nến đốt thủng một lỗ thì… càng êm đềm hơn.

Hướng Bảo Châu nhăn mặt: “Váy cưới vedette của tuần lễ thời trang đấy, thời gian may đo rõ lâu, mình mới mặc chưa được nửa tiếng đã hỏng, tụt hết cả cảm xúc. Đáng hận hơn là, nếu không tại một người, mình đã chẳng làm cháy váy!”

Tạ Thanh Man nhạy bén bắt được từ khóa, cô nhướng mày: “Người đó là ai?”

Mặt Hướng Bảo Châu lạnh tanh, nhấn mạnh từng chữ: “Chuyện đó không quan trọng, quan trọng đây là nhân tai, không phải thiên tai.”

Rồi cô nàng nghiến răng: “Đều là lỗi của tên dân ngoại lai đó.”

Tạ Thanh Man buồn cười, cô nhấp một ngụm trà: “Tuy rất thông cảm cho cậu, nhưng cần đính chính một chút, đây là Bắc Kinh. Anh ta chưa chắc đã là người bản địa, nhưng cậu chắc chắn là dân ngoại lai đấy.”

Hướng Bảo Châu nghẹn lời: “Cậu đứng về phe nào thế hả?”

“Đánh giá khách quan thôi.”

Chỉ là câu nói đùa, chẳng ai để bụng. Nhưng bầu không khí bỗng chốc chùng xuống bởi vẻ mặt muốn nói lại thôi của Hướng Bảo Châu trông quá khác thường.

Tạ Thanh Man đặt cốc xuống: “Sao thế?”

Hướng Bảo Châu do dự vài giây mới lấy hết can đảm: “Thực ra cũng không phải chuyện lớn gì, mình chỉ muốn hỏi cậu một câu…”

Ánh mắt cô nàng lấp lóe, giọng hơi ngập ngừng: “Ivy, dạo này cậu đang rất thiếu tiền phải không?”

Dường như sợ Tạ Thanh Man hiểu lầm, cô nàng vội vàng giải thích: “Ý mình là, nếu cậu cần thì cứ bảo mình. Dù sao lão già nhà mình cũng có tiền, ông ấy không thể không lo cho mình được.”

Nhà họ Hoắc xảy ra biến cố, vốn dĩ đã có nhiều lời ra tiếng vào. Gần đây Tạ Thanh Man liên tục sang nhượng tài sản đứng tên mình, từ biệt thự, siêu xe, du thuyền đến cổ phần quỹ, khiến những lời bàn tán ngầm bắt đầu bùng lên dữ dội.

Tập đoàn Quân Cảng cũng chẳng thái bình.

Bà hai bày mưu đuổi được Tạ Thanh Man đi, chèn ép thế lực cũ của con trưởng dòng chính, mắt thấy ngày nắm trọn nhà họ Hoắc đã gần kề, ai ngờ ghế chưa ngồi ấm chỗ lại lòi ra một kẻ đối đầu.