Chương 23: Người Quen Ở Đường Barker

Dáng vẻ thì như hỏi ý kiến, nhưng phong thái là ra thông báo.

Ra khỏi hội sở, một chiếc Bentley màu đen đã chờ sẵn, đỗ xịch bên lề đường. Tài xế mở cửa, người thanh niên tên Bùi Trạch kia đã ngồi đợi cô từ lúc nào.

Anh ta hất hàm: “Lên đi, tôi đưa cô về.”

Tạ Thanh Man từ chối: “Không cần đâu.”

Nhưng đối phương bỏ ngoài tai.

Bùi Trạch tinh ranh cỡ nào, lập tức bắt sóng rất nhanh: “Thế không được, việc anh hai đã dặn thì tôi phải làm theo. Hơn nữa xe này là của anh ấy, tôi đã cho người lái qua đây rồi. Không đưa cô về tận nơi thì tôi quay lại ăn nói thế nào?”

Thấy cô không động đậy, anh ta cũng chẳng vội, chỉ cười: “Tôi thấy cô là người thông minh, chắc cô cũng hiểu, hôm nay không thích hợp để đi về một mình đâu.”

Quả thực không thích hợp.

Rắc rối hôm nay được giải quyết nhanh gọn như vậy là nhờ người ta kiêng nể cái uy của Diệp Diên Sinh. Nhưng qua hôm nay, khó bảo đảm sau này sẽ thế nào.

Vậy nên đi thêm một đoạn đường, tuy là làm màu cho người khác xem, nhưng cũng đủ để dập tắt những ý đồ đen tối của kẻ khác.

Tạ Thanh Man không còn lý do từ chối, cô gật đầu: “Vậy làm phiền anh.”

Suốt dọc đường không ai nói chuyện.

Trong xe thoang thoảng mùi nguyệt quế California, trầm ấm và sâu lắng. So với chiếc Koenigsegg ở Hồng Kông, giá trị và biển số của chiếc Bentley này khiêm tốn hơn nhiều.

Tuy nhiên cấu hình không hề thấp, nội thất đều đã được độ lại theo yêu cầu.

Có lẽ nể mặt Diệp Diên Sinh nên Bùi Trạch tỏ ra rất khách sáo. Mãi đến khi sắp tới nơi, anh ta mới đột ngột lên tiếng: “Mạo muội hỏi một câu, cô Tạ là người ở đâu vậy? Tôi thấy cô và anh hai có vẻ là chỗ quen biết cũ.”

Anh ta cố tình nhấn nhá đầy ẩn ý: “Nếu không phải anh ấy bận xử lý công việc, hôm nay e là chẳng đến lượt tôi đưa cô Tạ về.”

Câu nói này mới khéo làm sao.

Sự trêu chọc và dò xét trong lời nói đúng là mạo muội thật, nhưng nửa câu sau lại rất “chu đáo”, cố tình giải thích lý do Diệp Diên Sinh không đích thân đưa về. Nghe cứ như đang e ngại, sợ cô và Diệp Diên Sinh có mối quan hệ mờ ám nào đó.

Tạ Thanh Man đáp gọn lỏn: “Hồng Kông.”

Cô làm ra vẻ hoàn toàn không hiểu thâm ý của Bùi Trạch, cười nhạt: “Nhưng anh Bùi hình như hiểu lầm rồi, chúng tôi không quen nhau.”

Bùi Trạch cười khẩy, ý vị không rõ ràng.

Tất nhiên là anh ta không tin.

Nếu là người lạ, sự sắp xếp của Diệp Diên Sinh có phần chu đáo quá mức. Nhưng anh ta cũng chẳng cần thiết phải đào sâu cuốc bẫm làm gì.

Tạ Thanh Man cũng không có hứng thú tán gẫu, cô hơi nghiêng người nhìn ra cửa sổ, cảm giác như bị thứ gì đó cấn vào.

Cô sờ thử, thấy ở ghế sau có một chiếc hộp gỗ.

Dấu ấn hoa sen khắc giữa nắp hộp đàn hương, dưới đáy đề ba chữ “Chùa Đàm Chá” bằng lối chữ Lệ, chắc là vật phẩm đã được khai quang ở chùa. Bên dưới đè một tấm thiệp, dạng tấu sớ, là thư mời tham dự “Vạn Quốc Pháp Hội” diễn ra trong ba ngày vào tuần sau.

Tạ Thanh Man thản nhiên đặt món đồ về chỗ cũ.

Xe đã chạy vào trong khuôn viên trường, Bùi Trạch nhân lúc hỏi đường quay đầu lại nhìn cô thêm một cái: “Dừng ở đây à?”

Tạ Thanh Man gật đầu: “Ký túc xá cách đây không xa.”

Dứt lời, cái đầu vốn đã quay đi của Bùi Trạch bỗng ngoắt mạnh trở lại.

Anh ta nhìn cô chằm chằm một lúc, kêu lên một tiếng “vãi” đầy quái dị, vẻ mặt cực kỳ bất ngờ: “Hồi trước ở đường Barker, là cô hả?”

Tạ Thanh Man chưa kịp phản ứng: “Gì cơ?”

Mấy tháng trước, biệt thự ở đường Barker.

Lúc cô từ trên lầu đi xuống, hoàn toàn không để ý dưới lầu có xe đang đỗ, càng không phát hiện trong xe có người.

Bùi Trạch nhìn cô như xem kịch hay: “Đã ở chung một chỗ rồi mà còn bảo không quen? Hôm nay lại diễn vở gì đây? Em gái, hai người cãi nhau à? Chiêu trò giận dỗi cũng phong phú phết nhỉ.”

Tạ Thanh Man rũ mắt, gương mặt không lộ chút cảm xúc: “Anh nghĩ nhiều rồi.”

Giải thích không thông, cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Loại công tử bột như anh ta, xung quanh toàn hoa thơm cỏ lạ, chưa bao giờ thiếu sắc nước hương trời, đã quá quen với những kẻ có mưu đồ riêng.

Những lúc thế này mà càng cẩn trọng, hạ thấp mình thì lại càng giống như đang nịnh nọt, tâng bốc, chỉ tổ làm chắc thêm cái suy đoán coi thường của anh ta.

Nực cười thật.

Tạ Thanh Man cũng chẳng thèm chiều anh ta.