Chương 21: Hai Chữ Đừng Động Và Ký Ức Đêm Hồng Kông

Còn bên ngoài sân khấu, Diệp Diên Sinh đứng trước mặt cô, chỉ cách một bước chân.

Đây dường như mới được tính là cái nhìn đầu tiên theo đúng nghĩa.

Dưới mái tóc lòa xòa là đôi mắt đen láy của người đàn ông, sắc bén và thâm sâu, đuôi lông mày trái có một vết sẹo đứt đoạn rất mờ. Tướng mạo thiên về sự cứng rắn, tàn nhẫn và lạnh lùng lộ rõ, nhưng lại ẩn giấu vẻ phong lưu ngông cuồng. Một loại khí chất rất mâu thuẫn.

Là lửa dữ thiêu đốt biển băng, là tuyết lạnh phủ trùm xuân sơn.

Nguy hiểm, nhưng khiến người ta cả đời khó quên. Anh cứ thế đứng ngược sáng, rũ mắt nhìn cô, đáy mắt đen đặc một màu, ngỡ như hồ sâu trong vắt mà lạnh lẽo.

Trong gang tấc.

Tạ Thanh Man bỗng dưng có cảm giác nguy cơ “vừa ra hang hùm, lại vào hang rồng”, không kìm được khẽ nhíu mày.

“Sao anh…”

Cô muốn nói gì đó để phá vỡ bầu không khí này. Nhưng ngay khoảnh khắc cô mở miệng, Diệp Diên Sinh vươn tay về phía cô, ngón tay lạnh lẽo chạm vào cổ cô, lạnh đến mức khiến cô rùng mình.

Một hành động ranh giới không rõ ràng.

Sự ám muội và thăm dò chỉ cách nhau một sợi chỉ, giống như sự an ủi giữa tình nhân, lại giống như sự uy hϊếp kề dao vào cổ, khiến người ta kinh tâm động phách.

Bản năng cảnh báo của Tạ Thanh Man trỗi dậy, giọng nói im bặt. Cô phản xạ ngửa người ra sau, căng cứng đường cong cổ, cằm vô tình lướt qua phần thịt đệm ngón tay anh.

“Em căng thẳng lắm sao?”

Diệp Diên Sinh vô tình chạm phải động mạch cảnh bên cổ cô. Đập rất mạnh.

Cái cổ vì ngẩng đầu mà hơi ngửa ra, mảnh khảnh và mong manh. Tư thế này của cô, chẳng hiểu sao lại khơi dậy trong người ta một loại ham muốn phá hoại.

Diệp Diên Sinh khẽ nhướng mày, không thu tay về, chỉ thuận thế đưa chiếc khăn tay đang cầm cho cô, màu mắt tối đi vài phần: “Hình như em rất sợ tôi.”

Lúc này Tạ Thanh Man mới để ý, vừa rồi anh chỉ lau đi vết trà bắn lên người cô.

“Không có.” Cô không nhận, chỉ bình tĩnh nhìn anh, ánh mắt thanh lãnh như sương tuyết: “Tôi chỉ không quen bị một người lạ vượt quá khoảng cách xã giao thôi.”

Giọng điệu rất khách sáo, cũng rất xa cách: “Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh, hôm nay đã trượng nghĩa ra tay, giải vây giúp tôi.”

Câu nói này đổi lại một tiếng cười khẽ trầm thấp đầy vẻ trêu tức.

“Trượng nghĩa ra tay?”

Diệp Diên Sinh rút tay về, hồi lâu sau mới hỏi cô một câu không nóng không lạnh: “Thế nên lần này em mới không chạy?”

Tạ Thanh Man cảm thấy khó hiểu. Họ đâu có quen biết, lấy đâu ra chuyện “lần này mới không chạy”.

“Tôi họ Diệp, Diệp Diên Sinh.” Diệp Diên Sinh nhếch môi, cúi thấp đầu về phía cô, đôi mắt đen thẫm đối diện với cô: “Chúng ta từng gặp nhau rồi, có thể em không nhớ.”

Như cố tình, lần này anh ghé sát hơn, không chỉ vượt qua khoảng cách xã giao. Mối quan hệ chủ động và bị động giữa hai người quá rõ ràng, khoảng cách quá gần tạo nên áp lực cực lớn.

Tạ Thanh Man vốn đã dựa vào lan can tầng hai, không còn đường lui, gần như không nhịn được muốn giơ tay đẩy anh ra.

Cô buột miệng hỏi khẽ: “Anh làm gì vậy?”

Cổ tay vừa giơ lên đã bị anh cưỡng ép giữ chặt trong lòng bàn tay, sau đó cô nghe thấy giọng nói của anh, trầm lạnh, lại mang theo sự lơ đãng của kẻ bề trên: “Đừng động.”

Tạ Thanh Man chợt ngước mắt, va phải ánh nhìn của anh.

[Đừng động.]

Hai chữ này tựa như một mệnh lệnh, trực tiếp đánh thức ký ức về đêm trước cơn bão ở Hồng Kông vài tháng trước. Như bóng câu qua cửa sổ, từng khung hình lần lượt hiện về trong tâm trí.

Tạ Thanh Man không ngờ gặp lại nhau lại trong tình cảnh này.

Đêm đó trong xe, ánh sáng lờ mờ không rõ, cô chỉ muốn trốn thoát, bất kỳ ai gặp phải một kẻ lạ mặt cầm súng, nghi là người xấu, cũng đều muốn chạy. Trong lúc hoảng loạn cô hoàn toàn không nhìn rõ mặt anh, cũng không dám nhìn rõ. Sau đó cô bị làm cho ngất đi.

So với đêm ấy, tình cảnh lúc này cũng chẳng khá hơn là bao, ngược lại càng làm cho những chuyện trước đó trở nên giống như một trò đùa cợt.

Lần này Tạ Thanh Man hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.

Cô vô cảm nhìn Diệp Diên Sinh vài giây, nở một nụ cười, nụ cười rất giả tạo. Cô nâng đầu gối lên, không hề báo trước, hung hăng húc mạnh về phía anh.

Nhưng anh chỉ nghiêng người là tránh được.

Ngay giây tiếp theo, một lực đạo mạnh mẽ đè xuống người cô, anh kiên quyết đè lại sự giãy giụa của cô, sự chênh lệch về sức mạnh quả thực chí mạng, chỉ cần hai ba phần lực của anh cũng đủ khiến cô không thể động đậy.

Khoảng cách không những không được kéo giãn như ý cô muốn, mà ngược lại còn gần hơn. Gần đến mức da thịt chạm nhau, gần đến mức hơi thở quấn quýt, giữa cúi và ngẩng, đây là một khoảng cách thích hợp để triền miên đến chết.

Cô không phải đối thủ của anh.

“Vừa còn nói cảm ơn, giờ đã muốn qua cầu rút ván?”

Diệp Diên Sinh dễ dàng kìm kẹp cô. Tuy ý cười trên mặt anh nhàn nhạt, nhưng khí trường lại không còn vẻ sắc bén và tàn độc như ngày xưa, chỉ còn lại vài phần trêu chọc từ trên cao nhìn xuống: “Giữa tôi và em, dù sao cũng từng có duyên gặp gỡ.”

Duyên gặp gỡ?

Tạ Thanh Man cười lạnh trong lòng. Là nghiệt duyên thì có.