Chương 20: Anh Bảo Cô Đứng Lại

Người tinh ý đều nhận ra, tâm trạng vị tổ tông này không tốt lắm, nửa phần mặt mũi cũng không chịu cho. Anh chưa hô dừng, chuyện hôm nay chưa thể xong được.

Trong đáy mắt ông chủ hội sở thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Nói sao nhỉ, nếu Diệp Diên Sinh không vui, chỉ cần phất tay là có người xử lý thay, thậm chí chẳng cần tỏ thái độ, khối kẻ sẽ tự đoán ý anh mà làm cho xong mọi việc. Chút chuyện cỏn con này, đâu cần anh phải đích thân giải quyết? Huống hồ kẻ anh đang xử lý chỉ là một tên tép riu chẳng ai nhớ mặt đặt tên.

Ông chủ hội sở liếc nhìn Bùi Trạch, Bùi Trạch chỉ khẽ nhún vai, ra vẻ “đừng nhìn tôi, tôi cũng chẳng biết gì”, rồi tự mình xoay xoay nắp chén trà trên tay, đầy hứng thú ngồi xem kịch.

Gã nhà sản xuất mặt đã xám ngoét như màu rau héo, nhưng hôm nay dù có uất ức đến đâu gã cũng không dám phát tác. Mồ hôi lạnh của gã sắp túa ra rồi.

“Là tôi có mắt như mù, tôi xin tạ lỗi với ngài và cô Tạ ngay đây.”

Hoàn toàn mất sạch vẻ kiêu ngạo bắt nạt nam nữ ban nãy, thậm chí đến sắc mặt cũng chẳng dám tỏ thái độ, gã cắn răng bước đến trước mặt Tạ Thanh Man.

“Bốp” một tiếng, gã vung tay tự tát vào mặt mình: “Cô Tạ, hôm nay là tôi có mắt không thấy núi Thái Sơn, mạo phạm cô nhiều, tôi xin lỗi cô.”

Suy đoán hoang đường vậy mà lại thành sự thật, Tạ Thanh Man nghĩ. Anh thực sự đang ra mặt thay cho cô.

Cô rũ mắt, hàng mi dài khẽ run lên, che đi cảm xúc nơi đáy mắt, không ai nhìn ra phản ứng của cô. Chẳng biết là cô đang hoảng sợ hay là dửng dưng vô cảm.

Tiếng tát tai vang lên giòn giã, liên tiếp mấy cái, cái nào cũng mạnh tay, nghe mà da đầu tê dại, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng chết chóc xung quanh.

“Xin cô giơ cao đánh khẽ, đừng chấp nhặt với loại người như tôi.”

Đây đâu phải là cầu xin cô giơ cao đánh khẽ?

Tạ Thanh Man dời mắt khỏi kẻ thảm hại trước mặt, nhìn về phía đối diện, nhịp tim đập nhanh bất thường. Không nói rõ được cảm xúc lúc này, cô chỉ cảm nhận một cách trực quan và rõ ràng rằng, người đàn ông đang ngồi ở vị trí cao kia mới là kẻ khó đối phó hơn, cũng là kẻ có tâm tính khó lường hơn cả.

Anh chỉ cần một câu nói bâng quơ, cục diện đã long trời lở đất.

Thực ra không nên nán lại nữa. Dính dáng đến loại người này mới thực sự là cưỡi trên lưng cọp khó xuống.

Nhưng cô vẫn nhìn Diệp Diên Sinh, dùng một tư thái bình thản, nhu hòa như muốn dĩ hòa vi quý, nhẹ nhàng nói một câu: “Bỏ đi.”



Màn kịch kết thúc vô cùng gọn gàng.

Chẳng ai quan tâm đến đầu đuôi câu chuyện, cũng chẳng ai dám bình phẩm, vở vũ kịch trên sân khấu vẫn tiếp tục mở màn như thường lệ, giống như một sự ăn ý ngầm hiểu. Tất cả những gì không hợp thời đều đã dừng lại đột ngột, bất kể sóng ngầm cuộn trào thế nào, trên mặt nước vẫn là sóng yên biển lặng.

Sự việc coi như đã giải quyết xong, ông chủ hội sở mới hất cằm: “Muốn đi cũng được, nhưng tấm bình phong hơn ba mươi vạn tệ và đống chén trà vỡ tan tành dưới đất kia, cũng phải có một lời giải thích chứ.”

Cậu ta liếc nhìn thuộc hạ: “Cậu đưa người xuống tính toán sổ sách đi.”

Cũng chẳng phải cậu ta hét giá trên trời.

Tấm bình phong gấp thuộc dòng thiết kế của J.-M. Frank, dù trông có vẻ không bắt mắt, chất liệu cũng chẳng phải loại tối tân nhất, nhưng giá thì đắt cắt cổ. Hơn nữa, dám đập phá quán của cậu ta mà muốn đi như không có chuyện gì sao, nằm mơ à!

Tuy đồ là do Tạ Thanh Man đập, nhưng nhìn thái độ của Diệp Diên Sinh, khoản bồi thường này rõ ràng không thể tính lên đầu cô. Cậu ta cũng chẳng ngại gì mà không thuận nước giong thuyền, làm một cái ân tình.

Kẻ xui xẻo, chỉ có thể là người khác.

Ông chủ hội sở nửa đùa nửa thật hỏi Diệp Diên Sinh: “Có cần tôi cho người qua mời vị tiểu thư kia tới đây không?”

Không cần cậu ta phái người mời, Diệp Diên Sinh nhìn Tạ Thanh Man đang có ý định rời đi, tự mình lên tiếng: “Đứng lại.”

Ánh mắt anh dừng trên người Tạ Thanh Man, trầm tĩnh, lạnh lẽo, lại mang theo sự đánh giá trắng trợn trong vài giây, ý bảo cô qua đó.

Tạ Thanh Man vẫn không nhúc nhích.

Cô chỉ nhìn anh, vầng trán sáng ngời như ngọc, đường nét đôi môi rõ ràng, đôi mắt thanh lãnh như ánh sáng chiếu rọi hồ thu. Đôi mắt này quá sống động. Dù cho vẻ mặt cô lạnh lùng như băng sương, vẫn toát lên vẻ tình tứ diễm lệ, cảm giác câu hồn đoạt phách ấy như thấm vào tận xương tủy.

Thấy cô không chịu di chuyển, Diệp Diên Sinh cũng chẳng giục, ngược lại tự mình thong thả bước về phía cô.

Có một hai giây, Tạ Thanh Man theo bản năng muốn lùi lại. Nhưng cũng chẳng rõ lúc đó xuất phát từ tâm lý gì, cô đã kìm nén phản xạ có điều kiện ấy lại.

Vẫn đứng yên.

Lúc này ánh sáng tụ lại nơi trung tâm sân khấu, bầu không khí vừa linh thiêng vừa bi thương, vũ công kiễng mũi chân, vươn cánh tay, xương cánh bướm tinh tế sau lưng uyển chuyển như thật. Diễn viên múa chính xoay tròn trên một chân, xoay người nhảy múa như một bóng ma, vừa u oán vừa sắc sảo.