Chương 19: Mặt Mũi Ông Cũng Lớn Thật Đấy

Ánh nhìn chạm nhau giữa không trung, lặng lẽ mà ngỡ như binh đao tương kiến.

Ánh sáng từ tầng hai khúc xạ qua tấm bình phong, đan xen mảng sáng mảng tối, phủ lên người Diệp Diên Sinh. Bộ vest cắt may khéo léo tôn lên phong thái âm trầm, u uất, giữa nét cao sang và đồϊ ҍạϊ lại ẩn giấu vài phần ngông cuồng khó thuần. Rõ ràng tư thế ngồi rất nhàn tản, thậm chí tùy hứng, nhưng trên người anh lại toát ra sự hung hiểm và tàn nhẫn không sao tả xiết.

Anh đang nhìn cô.

Ánh mắt dò xét ấy hiện diện quá rõ ràng, mang tính xâm lược quá mạnh mẽ. Thế nhưng ngay trước khi cô kịp cảm thấy bị mạo phạm, anh lại dời mắt đi một cách đầy “chừng mực”.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cảm giác vi diệu lan tỏa không tiếng động.

Tim Tạ Thanh Man đập mạnh một nhịp.

Thực ra cô hoàn toàn không nhớ ra nhân vật này là ai, cô chỉ không quen, không quen với ánh mắt như khóa chặt con mồi của anh ban nãy.

Không thể nắm bắt, cũng chẳng thể chối từ.

Nhưng cũng chẳng để cô kịp suy nghĩ sâu xa, cảm giác quen thuộc vừa dâng lên đã bị một giọng nói bất ngờ cắt ngang.

“Anh đến mà sao chẳng báo một tiếng? Nếu để chú út nhà tôi biết được, lại trách tôi tiếp đón không chu đáo.”

Bên này vừa ầm ĩ lên thì đã bị gọi dừng.

Chẳng đợi Diệp Diên Sinh phải nói gì thêm, một người trẻ tuổi bước vội tới, từ xa đã nghe tiếng cười chào hỏi của cậu ta. Quản lý sảnh nhăn nhó khổ sở đi theo phía sau. Nhìn vào đội ngũ tùy tùng và khí thế này là đủ hiểu, cậu ta hẳn là ông chủ đứng sau nơi này.

“Chú út tôi…”

Ông chủ của hội sở khựng lại một chút đầy ẩn ý. Đưa mắt nhìn quanh một vòng, chỉ thấy Bùi Trạch ngồi cạnh Diệp Diên Sinh, cậu ta mới ướm hỏi: “Chú ấy không đi cùng các anh à?”

Có lẽ vì bị tiếng ồn làm cho phiền lòng, Diệp Diên Sinh trông không mấy hào hứng, buông một câu “tiện đường”, cười như không cười: “Không đến, nếu không cũng kịp xem một màn kịch hay rồi.”

Giọng điệu này, nghe cũng không hẳn là không vui.

Người nói thì bình thản, lời lẽ tưởng như vô tình, nhưng người nghe xung quanh lại mỗi người một suy tính. Không khí lưu chuyển dường như cũng trở nên chậm chạp.

Nghe thấy hai chữ “không đến”, vẻ mặt ông chủ hội sở giãn ra đôi chút, như thể vừa trút được gánh nặng. Nhưng hiển nhiên cậu ta không dám có chút lơ là nào, đối với Diệp Diên Sinh vẫn giữ thái độ khách sáo trước sau như một, liên tục nói vài câu tạ lỗi.

Đến khi quay sang nhìn những người khác, sắc mặt cậu ta lập tức sầm xuống, khó coi đến mức có thể gọi là âm u.

“Các vị nể mặt họ Hạ này quá nhỉ. Kịch trên sân khấu còn chưa diễn xong, dưới khán đài đã bắt đầu hát rồi. Người biết chuyện thì bảo các vị đến ủng hộ, kẻ không biết…”

Cậu ta cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt: “…còn tưởng là đến để phá đám đấy.”

Ai dám phá đám nhà họ Hạ?

Tuy cậu ta chỉ là con cháu dòng thứ của nhà họ Hạ, cũng chỉ dựa vào cái bóng của gia tộc kín tiếng để lăn lộn trong giới tài chính, nhưng sức nặng của cái họ “Hạ” này ở đất Bắc Kinh là thế nào, những người ngồi đây đều tự hiểu rõ trong lòng.

Gã nhà sản xuất rùng mình một cái, vội đứng thẳng dậy: “Cậu Hạ, thật ngại quá, làm mất nhã hứng của ngài và bạn bè.”

Gã vội vã phủi sạch quan hệ: “Là con mẹ này không biết điều, làm ồn đến bạn ngài, tôi sẽ…”

Những lời lẽ đổi trắng thay đen bị cắt ngang bởi tiếng cười khẽ cực nhẹ của Diệp Diên Sinh.

“Tôi không nói cô ấy.”

Diệp Diên Sinh vẫn ngồi đó, bát phong bất động, dáng vẻ ung dung nhàn nhã. Nhưng ánh mắt anh lại như có sức nặng ngàn cân, rơi vào ai là kẻ đó gần như không thở nổi.

“Tôi nói ông.”

Gã nhà sản xuất vừa rồi còn ngông cuồng hống hách, giờ cứng đờ người, lời đe dọa tàn nhẫn nghẹn lại trong họng không dám thốt ra.

Ông chủ hội sở mà gã kiêng dè - chính là người trẻ tuổi họ Hạ trước mặt này, lai lịch đã không nhỏ, ở cái vòng tròn Bắc Kinh này đi ngang cũng chẳng ai dám cản. Vậy mà một người có gia thế hiển hách như thế lại phải cung kính với Diệp Diên Sinh. Dù có là kẻ ngốc cũng phải biết hôm nay ai là người tuyệt đối không thể đắc tội.

Có những chuyện không thể nghĩ sâu hơn được nữa, nếu không bản thân chết lúc nào cũng chẳng hay.

Tạ Thanh Man cũng thoáng sững sờ.

Cô quả thực không nghĩ anh sẽ gây rắc rối cho mình, nhưng cũng chẳng ngờ người này lại có vẻ như… đang ra mặt thay cô. Một cảm giác rất hoang đường.

Thấy tình hình không ổn, gã nhà sản xuất đương nhiên muốn giải quyết cho êm thấm, gã tự vả vào miệng mình một cái: “Do cái miệng tôi không có chốt cửa, làm mất hứng của ngài, tôi cút ngay đây, tuyệt đối không ở đây làm bẩn mắt ngài nữa.”

Đâu có dễ dàng như thế?

“Muốn đi ngay bây giờ sao?” Diệp Diên Sinh nói bâng quơ, ý cười nhàn nhạt không chạm đáy mắt: “Mặt mũi ông cũng lớn thật đấy.”

Vẫn là câu nói đó.

Vài phút trước, gã dùng nó để uy hϊếp Tạ Thanh Man; vài phút sau, nguyên văn câu nói ấy rơi ngược lại lên đầu gã.