Bước vào sau tấm bình phong, đập vào mắt là gã nhà sản xuất phim từng quấy rầy cô. Từ lần gặp ở buổi thử vai trước, gã cứ như đỉa đói dính chặt lấy, hất mãi không ra. Cô phải kiếm cớ mới miễn cưỡng thoát thân được. Ai ngờ lại đυ.ng mặt ở đây.
Ánh mắt gã nhà sản xuất cứ dán chặt lên người cô: “Đứng xa thế làm gì? Đừng khách sáo thế, lần thử vai trước tôi đã đánh giá cao em rồi, tiếc là chưa có dịp hợp tác.”
Gã cười híp mắt: “Nào, lại đây ngồi đi.”
Thực ra ở cái vòng tròn nào cũng chẳng thiếu nam thanh nữ tú vừa đẹp vừa ngoan, số người muốn dựa vào nhan sắc để leo cao lại càng không ít.
Thế nên phàm là người còn chút “thể diện”, bình thường sẽ chẳng ai đi ép người quá đáng.
Dù sao thì lựa chọn cũng đầy ra đấy, không cần thiết phải gây thù chuốc oán.
Nhưng đời luôn có những kẻ không cần thể diện, ví dụ như gã trước mặt này.
Cô nhìn một cái đã thấy xui xẻo. Nếu là trước kia, cô nghiền chết gã dễ như nghiền một con kiến. Thứ rác rưởi gì không biết.
Gương mặt Tạ Thanh Man vẫn không lộ chút cảm xúc, lời nói khách khí nhưng từ chối thẳng thừng: “Xin lỗi, tôi có việc gấp, chắc không xem tiếp vũ kịch được rồi. Tiền trà nước tôi sẽ nhờ người gửi lại cho ông, xin phép không làm phiền nữa.”
Gã nhà sản xuất nháy mắt, lập tức có người âm thầm chặn đường lui của cô: “Kìa, làm gì có đạo lý để con gái trả tiền? Diễn viên mà chỉ biết cắm đầu đóng phim thì không ổn đâu, ở đây có bao nhiêu tiền bối và nhà đầu tư, việc gấp gì mà không thể gác lại được?”
Tạ Thanh Man không muốn làm mọi chuyện quá khó coi: “E là phải phụ ý tốt của ông rồi. Thế này, tôi lấy trà thay rượu, tự phạt một ly nhé?”
Cô đã lùi một bước, tiếc là đối phương không chịu xuống thang.
Gã nhà sản xuất vẫn chưa từ bỏ, cười giả lả nhưng lời lẽ đã mang mùi đe dọa: “Em thế này là không nể mặt tôi rồi. Tôi muốn giới thiệu tài nguyên cho em, mời em ngồi một lát mà cũng không được sao?”
Chó má.
Gã họ Kim này nổi tiếng thối nát trong nghề, cậy sau lưng có chút thế lực và tài nguyên, không biết đã dùng quy tắc ngầm với bao nhiêu ngôi sao và sinh viên rồi. Loại cặn bã này chỉ xứng đáng ngồi tù.
Thân cô thế cô, lại không muốn làm đến mức tuyệt tình, Tạ Thanh Man mới khách sáo xã giao. Nhưng nếu còn ở lại, hôm nay e là khó mà toàn mạng trở ra.
Tạ Thanh Man mạnh tay đẩy người đang chắn đường, quay đầu bỏ đi: “Xin lỗi.”
Bị từ chối liên tục, gã nhà sản xuất mất mặt, bật dậy ngay lập tức: “Em có ý gì! Muốn đi là đi à?”
Gã vươn tay tóm lấy cô: “Làm cao cũng phải có mức độ thôi, sinh viên trường Nghệ thuật Thượng Hải các người giá cũng cao gớm nhỉ. Em có biết ông đây…”
Tạ Thanh Man vung tay hất mạnh: “Cút ra.”
Không ngờ một cái lại không thoát ra được. Cô cũng chẳng ngán, vớ ngay thứ trong tầm tay ném thẳng tới.
Xoảng…
Lực tay không lớn nhưng đồ vật ném vào người cũng đủ đau. Trong lúc giằng co, tấm bình phong gấp bị xô đổ, bộ ấm chén trên bàn bị quét rơi xuống đất, nước trà nóng hắt đầy người gã nhà sản xuất, mảnh sứ vỡ tung tóe khắp nơi, bừa bộn một sàn.
Khung cảnh trở nên vô cùng khó coi.
Gã nhà sản xuất bị bỏng phải buông tay, mặt mày xanh mét, khó coi như cha chết: “Mẹ kiếp!”
Lần này thì to chuyện thật rồi.
Tầng hai của nhà hát trung tâm đều là bao phòng bán mở, có chút tiếng động là truyền đi khắp nơi, huống hồ động tĩnh lớn thế này.
Tuy nhiên, những người ngồi ở các vách ngăn gần đó, hoặc là bạn bè được ông chủ mời đến, không phú thì quý, hoặc là người trong nghề quen biết nhau cả. Đám người này đều là cáo già thành tinh, bất kể trong lòng nghĩ gì, ngoài mặt vẫn giữ vẻ thể diện và khách khí.
Chứng kiến màn kịch này, chẳng ai lên tiếng bênh vực, cũng chẳng ai can ngăn sâu, chỉ có những ánh mắt lạnh lùng bàng quan.
Được lắm.
Xem ra hôm nay chuyện này chưa xong rồi.
Tạ Thanh Man lau vệt nước trên tay, giọng hơi cao lên nhưng sắc mặt lại lạnh xuống: “Tôi đã bảo rồi, tránh xa tôi ra.”
Ánh mắt cô nhìn đối phương như nhìn một đống rác.
Thái độ này chọc cho gã kia điên tiết: “Mày…”
Tranh chấp vừa nổ ra, từ khu vực gần đó bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo và u ám: “Ở đâu chui ra thế? Oai gớm nhỉ.”
Âm lượng không lớn, nhưng không gian xung quanh bỗng chốc im bặt.
Nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, trong tấm bình phong chếch đối diện, một người đàn ông đang dựa vào chiếc ghế tay vịn chạm khắc gỗ huyết đàn, dáng vẻ lười biếng, uể oải.
Tư thế cực kỳ buông lỏng.
Nhưng vóc dáng cao lớn đĩnh đạc và đường nét gương mặt rắn rỏi, thâm trầm của anh lại tạo ra một cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ.
Dường như không nên như thế.
Anh lẽ ra phải là kẻ luôn căng như dây đàn, chí mạng, giống như loài dã thú ẩn mình trong bóng tối rừng rậm, dưới vẻ bình thản ẩn giấu sự nguy hiểm chết người.
Rất lạ.
Trong ký ức rõ ràng đây là lần đầu gặp mặt, vậy mà cô lại có cảm giác quen thuộc khó tả với anh, một cảm giác như “đã lâu không gặp”.
Tạ Thanh Man thất thần trong vài giây.
Diệp Diên Sinh nhấc mí mắt, nhìn về phía cô, buông một từ nhận xét chẳng chút độ ấm: “Ồn.”
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, một sự im lặng chết chóc như ngâm mình trong băng tuyết.
Giọng người đàn ông không cao, thậm chí còn mang theo chút hời hợt chẳng mấy để tâm.
Nhưng chỉ với một chữ ấy, những người xung quanh đều im thin thít như ve sầu mùa đông.
Kẻ ngốc cũng nhìn ra được, đám người ở đây đều là những nhân vật có máu mặt, vậy mà vẫn phải nhìn sắc mặt người đàn ông mà hành xử.
Rõ ràng là một vị tổ tông mà ai cũng phải kiêng dè.