Cô bạn cùng phòng Tịch Cẩn vừa lướt Weibo vừa cảm thán: “Tớ vừa xem hot search, mắt nhìn người của đạo diễn tuyển vai có vấn đề à? Cậu xinh hơn cô ta nhiều. Tư bản giải trí trong nước đúng là thích nâng đỡ mấy kẻ xấu lạ.”
Không thấy ai trả lời.
Tịch Cẩn sáp lại gần, liếc nhìn chiếc laptop trước mặt Tạ Thanh Man: “Man Man?”
Trên màn hình là một bài viết của trang tin tài chính.
[Công ty con thuộc Tập đoàn Quân Cảng có ý định thúc đẩy hợp tác sâu rộng với dự án thuốc kháng thể đơn dòng PD-1 của Nặc Khoa…]
Tập đoàn Quân Cảng là doanh nghiệp của nhà họ Hoắc ở Hồng Kông.
Tiền thân nhà họ Hoắc phất lên nhờ bất động sản, vận tải biển và thương mại nước ngoài, từng làm tổng đại lý thương mại ở nội địa, hưởng không ít lợi tức thời đại, gần hai mươi năm nay mới chuyển hướng sang tự doanh và đầu tư mạo hiểm.
Những năm qua, nhà họ Hoắc thâu tóm tài sản của các công ty cho thuê máy bay ở nước ngoài lên đến hàng trăm chiếc, còn cả bất động sản và bến cảng… Nhìn chung, sản nghiệp chính của họ Hoắc thực chất nằm ở hải ngoại.
Dược phẩm sinh học không phải là mảng kinh doanh chủ chốt của Quân Cảng.
Việc khởi động một mảng mới đao to búa lớn như vậy tự nhiên thu hút sự chú ý của giới truyền thông tài chính.
Tịch Cẩn ngạc nhiên: “Sao cậu lại xem tin tức tài chính?”
Tạ Thanh Man kín đáo chuyển màn hình: “Rảnh rỗi sinh nông nổi thôi. Cậu vừa nói gì cơ?”
Tịch Cẩn đẩy tới một tấm vé vào cửa: “Định hỏi cậu có muốn ra ngoài đổi gió chút không. Có cái nhà hát mới mở, nghe nói thú vị lắm. Tớ bận việc không đi được, bỏ phí thì tiếc.”
Cô nàng chống cằm thở dài: “Nhưng tớ thấy tâm lý cậu vững thật đấy, có vẻ cũng chẳng để tâm lắm chuyện vai diễn.”
Tạ Thanh Man đúng là không để tâm đến chút đất diễn cỏn con ấy.
Hai năm nay cô trải qua quá nhiều biến cố, thứ có thể khiến cô phiền lòng chỉ có mớ hỗn độn ở Hồng Kông.
Chuyện trước mắt này căn bản chẳng xếp được vào đâu.
Tuy nhiên cô cũng đang muốn tìm chỗ thanh tịnh, bèn không từ chối: “Vé vào cửa hơn hai vạn tệ, chỉ để tớ đổi gió thôi sao?”
Tịch Cẩn chắp tay trước ngực, giơ quá đầu: “Cảm ơn cậu lần trước đã điểm danh hộ tớ nha. Hai tuần tới chắc tớ bận tối mắt tối mũi, nên là…”
Tạ Thanh Man nhếch môi cười, cũng chẳng khách sáo nhận lấy: “Biết ngay mà.”
Gọi là nhà hát, thực chất chỉ là cái danh hão.
Đến nơi Tạ Thanh Man mới phát hiện đây là một hội sở tư nhân.
Kiến trúc có chút mô phỏng Nhà hát Opera Garnier, khu vực nhà hát trung tâm chia làm hai tầng. Tầng một là khán đài bậc thang bao quanh sân khấu, tầng hai dùng bình phong khảm sáp ong tạo thành các vách ngăn, chia thành từng không gian bán khép kín. Bên ngoài là bố cục của hội sở, sàn lát gạch Versace, đèn tường kính màu Tiffany, phong cách đặc sệt mùi tiền và trụy lạc.
Nhìn qua là biết tác phẩm của mấy cậu ấm cô chiêu không học vấn nào đó, dùng tiền đắp lên cái gọi là “đẳng cấp”, phô bày trọn vẹn gu thẩm mỹ trọc phú.
Chẳng có chút chiều sâu văn hóa nào, đích thị là một cái động tiêu tiền.
Vừa khánh thành không lâu, người đến ủng hộ khá đông, dĩ nhiên cũng có người trong giới giải trí. Trên sân khấu là Đoàn Ballet Hoàng gia Anh được ông chủ chi tiền tấn mời về, đang diễn vở vũ kịch lãng mạn Giselle, những vũ đoạn vừa ưu nhã vừa thê lương.
Tạ Thanh Man giờ chỉ là một sinh viên, tên tuổi chưa ai biết đến, ở nội địa cũng chẳng mấy người nhận ra cô.
Cô không cần phải khách sáo xã giao với ai, cứ thế ngồi dưới khán đài, yên lặng xem biểu diễn.
Trong khoảng nghỉ giữa giờ của vở diễn, điện thoại bỗng rung lên.
Khung thông báo hiện lên một email, không có nội dung chữ, chỉ đính kèm một tệp tin không tiêu đề. Đó là bản thảo hợp đồng mà Nặc Khoa nhận được từ Quân Cảng cho dự án thuốc kháng thể đơn dòng PD-1.
Tạ Thanh Man thản nhiên tắt màn hình.
Cảm xúc hơi chùng xuống, cô lười biếng tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ dần kéo đến.
…
“Cô Tạ…”
“Cô Tạ?”
Tạ Thanh Man mở mắt, thấy nhân viên phục vụ đang đặt khay trà bánh xuống cạnh mình, cúi người thì thầm: “Trên lầu có một vị khách nói là người quen của cô, mời cô lên bao phòng trên đó đàm đạo.”
Cô hỏi lại: “Ai?”
Nhân viên lộ vẻ khó xử: “Ngài ấy chỉ nói là có quen biết cô.”
Tạ Thanh Man nhướng mày, ánh mắt lành lạnh lướt xuống khay trà.
Loại trà rẻ nhất ở câu lạc bộ này cũng phải tầm trung bốn con số, chơi bời ở đây chủ yếu là tiêu khiển, chẳng ai so đo đắt rẻ.
Đối phương có vẻ muốn lấy lòng cô, gọi loại trà Băng Đảo nổi tiếng với vị ngọt, nguyên liệu thuần chủng từ cây mẹ.
Cũng rập khuôn thật đấy.
Trong các loại Phổ Nhĩ, cô thích Ban Chương hơn. Hương trà mạnh mẽ bá đạo, vị ngọt hậu cũng thấm đượm dài lâu hơn.
Kiểu tặng quà ép buộc này đúng là nực cười.
Tạ Thanh Man thầm nghĩ “cố tỏ ra huyền bí”, thời buổi này mà còn có người định dùng một tách trà để sai khiến người khác. Đi xem vũ kịch cũng không được yên thân, số cô đúng là đen đủi.
Nhưng thầm mắng thì thầm mắng, nhỡ là người quen thật thì cũng khó xử.
Cô đứng dậy: “Phiền anh dẫn đường.”
Nhân viên dẫn cô lên lầu hai, trong không khí không biết đốt loại hương gì, hơi nóng phả vào khiến người ta choáng váng.
Cơn buồn ngủ lại chực trào dâng.
Tạ Thanh Man vuốt lại mái tóc dài, hứng thú chẳng còn bao nhiêu, nhìn theo hướng tay nhân viên chỉ dẫn, trong lòng ít nhiều dấy lên sự phiền toái.
Đúng như dự đoán, kẻ đến không có ý tốt.