Chiếc Maybach màu xám đen rời khỏi Hội Hồng Cảng, lướt êm ru trên đường phố thông thoáng.
Trợ lý vừa báo cáo xong công việc và lịch trình: “Vòng gọi vốn B+ cho Tân Vũ Bio mà tập đoàn mình dẫn đầu đã hoàn tất. Tổng giám đốc Trịnh hẹn họp video lúc 4 giờ chiều nay để bàn về buổi ra mắt sản phẩm Space AI-3…”
Đến đây, cậu ta khựng lại, giọng do dự: “Còn cái này nữa, sếp xem qua giúp tôi…”
Nắng xuyên qua kính xe, hắt lên gương mặt Diệp Diên Sinh. Vẻ lạnh lùng, xa cách nơi đáy mắt anh dường như ẩn chứa vài phần dã tính và áp bức khó tả.
Anh nhận lấy chiếc máy tính bảng từ tay trợ lý, ánh mắt dừng lại ở lịch sử trò chuyện, động tác hơi khựng lại.
Trên màn hình là một tấm ảnh.
Trên tấm chăn mỏng hơi xô lệch, một chiếc khuyên tai tua rua nằm lọt thỏm giữa những nếp gấp ga giường, ánh kim loại lóe lên, bị ống kính bắt trọn.
Trợ lý dè dặt: “Dì giúp việc dọn phòng ngủ thì thấy cái này, chắc là của cô gái tối qua để quên. Sếp xem có cần gửi trả lại cho cô ấy không, hay là…”
Thực ra chiếc khuyên tai này chẳng phải trang sức cao cấp, cũng không đính đá quý đắt tiền gì. Nó chỉ là món phụ kiện theo mùa, kịch kim cũng chỉ đáng vài ngàn tệ. Với tốc độ ra mắt sáu bộ sưu tập một năm của thương hiệu này, thứ đồ chơi ấy đeo cho vui mắt là chính.
Nhưng dì giúp việc không dám tự ý xử lý, trợ lý cũng vậy.
Mỗi năm Diệp Diên Sinh đều đến Hồng Kông một lần để viếng mộ cố nhân. Anh chưa bao giờ cho người đi theo.
Vậy mà đêm qua, khi xe quay về đường Barker, Diệp Diên Sinh lại mang theo một người phụ nữ đang ngủ say, bế bổng cô lên lầu suốt dọc đường đi.
Lúc trợ lý mang tài liệu tới, tình cờ bắt gặp cảnh tượng ấy.
Cậu ta hoàn toàn không biết người phụ nữ kia là ai, từ đâu chui ra, nhưng cái bế kiểu công chúa trong đêm mưa và sự riêng tư hiếm hoi ấy cũng đủ để người ta phải liên tưởng xa xôi.
Đáy mắt Diệp Diên Sinh trầm xuống, chẳng nhìn ra tâm tư hay cảm xúc gì, ngay cả giọng điệu cũng hờ hững: “Cậu tự xem mà làm.”
Thái độ này… dường như cũng chẳng để tâm lắm?
Tuy nhiên, làm việc bên cạnh anh lâu năm, chưa nhận được chỉ thị rõ ràng thì trợ lý không dám lộng quyền. Cậu ta chọn giải pháp trung dung: cho người bảo quản cẩn thận, để lại trong phòng ngủ biệt thự ở đường Barker.
Nắng hè chói chang. Trên mặt kính xe tối màu, bóng nắng loang lổ phản chiếu dòng xe cộ như mắc cửi trên trục đường chính.
Diệp Diên Sinh vẻ mặt mệt mỏi, tựa lưng vào ghế sau, tâm trí dường như để đâu đâu.
Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng vô tình chạm vào sợi dây chuyền xương rắn, thoáng khựng lại rất khẽ.
Trong vài giây suy nghĩ ngưng trệ ấy, điện thoại của Bùi Trạch gọi tới.
Giọng Bùi Trạch oang oang: “Cậu đang đâu đấy? Tôi vừa xuống máy bay là lao thẳng đến đường Barker, đợi cả buổi trời mà chẳng thấy bóng dáng cậu đâu.”
Gã cười cợt nhả: “Cách đây nửa tiếng tôi lại thấy một cô em xinh tươi đi từ trên lầu xuống đấy, tình hình thế nào?”
Gương mặt Diệp Diên Sinh vẫn không đổi sắc, lạnh nhạt: “Cậu đến đây chỉ để nói nhảm mấy chuyện này với tôi à?”
Bùi Trạch ở đầu dây bên kia như muốn bùng nổ: “Còn nói nữa à? Cậu ở ngoài này vui vẻ sung sướиɠ, định hại chết tôi đấy phỏng? Động thái bên Hoa Nam lớn quá, mấy con cáo già kia không gặp được cậu, một ngày gọi mười mấy cuộc điện thoại dò la, giờ sắp vác dao đến tận cửa nhà tôi rồi.”
Diệp Diên Sinh cười khẩy, giọng trầm thấp mà ung dung, nghe ra sự lạnh lùng thấu xương, ý cười chẳng chạm đến đáy mắt: “Cậu mà cũng sợ mấy thứ đó sao? Mẹ tôi bảo cậu đến chứ gì.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên tiếng cười gượng gạo: “Haizz, dì Tô cũng là lo cho cậu thôi. Cậu mấy tháng rồi không về nhà, ít nhiều cũng có chút…”
Bùi Trạch rốt cuộc không dám thốt ra ba chữ “không thích hợp”, đành lấp liếʍ: “Thôi tôi chả dám nhiều lời, đằng nào cậu cũng chẳng thích nghe.”
Diệp Diên Sinh đáp gọn: “Biết thế là tốt.”
…
Cảnh quay của bộ phim ở Trung Hoàn không nhiều, việc ghi hình kết thúc rất nhanh.
Tạ Thanh Man không nán lại Hồng Kông lâu. Sau khi rời cảng về Thượng Hải, khúc nhạc đệm của ngày cuối hạ ấy cũng bị niêm phong lại nơi đất khách.
Lần thứ hai cô gặp Diệp Diên Sinh đã là chuyện của vài tháng sau.
Đầu đông ở Thượng Hải nhiệt độ không quá thấp nhưng cái lạnh ẩm ướt thấm vào tận xương tủy. Những tòa nhà cao tầng san sát ngâm mình trong mưa lạnh vài ngày, cả thành phố như được gột rửa trở nên lạnh lẽo và sắc nét. Dưới bầu trời xám xịt, ánh đèn xanh đỏ, những tấm biển quảng cáo khổng lồ và tường kính của các tòa nhà chọc trời khúc xạ ra thứ ánh sáng kỳ lạ.
Mấy tháng nay Tạ Thanh Man vùi đầu vào các môn chuyên ngành.
Vai nữ thứ tư ít đất diễn trước đó thực ra là bài tập thực hành cô nộp cho môn Diễn xuất trước khi khai giảng.
Lúc ấy xảy ra chút sự cố, cô phân thân thiếu thuật, thực sự không còn tâm trí đâu để lo cho buổi thử vai nữ chính đã bỏ lỡ, đành đâm lao phải theo lao.
Vốn dĩ phim của đạo diễn danh tiếng, một vai diễn thiết lập hình tượng “bạch nguyệt quang”, tuy đất diễn ít nhưng hàm lượng giá trị rất cao. Sau này thành danh rồi, khán giả có đào lại xem cũng không ảnh hưởng gì.
Ai ngờ nữ thứ của bộ phim đó dính bê bối, cả bộ phim bị đắp chiếu.