Sau cơn mưa, nắng ở Hồng Kông không quá gắt, không khí thêm vài phần mát mẻ, cả nhóm bèn ra sân golf làm vài gậy. Sân golf của Hội Hồng Cảng tọa lạc ở nơi sơn thủy hữu tình, chín lỗ đầu hướng biển, chín lỗ sau tựa núi, đồi núi nhấp nhô, cỏ xanh mướt mắt. Chơi qua mấy lỗ đầu, mọi người chỉ tán gẫu chuyện phiếm, mãi đến khi quay lại phòng nghỉ, chủ đề mới chuyển sang việc chính.
“Hưng Vinh giai đoạn đầu đã đổ bao nhiêu phí nghiên cứu, nếu để Nặc Khoa giành trước báo cáo lên trên thì đúng là cóc ghẻ mà đòi làm hoàng tử, công cốc cả.”
Lâm Tông Minh không nắm chắc thái độ của Diệp Diên Sinh, lời nói cũng không dám quá trọn vẹn, chỉ bảo: “Nhưng chỉ cần cậu Diệp chịu giơ cao đánh khẽ…”
Cạch.
Tiếng đặt tách trà rất nhẹ, nhưng cả phòng bao bỗng chốc im phăng phắc.
“Tổng giám đốc Lâm có vẻ vội vàng quá nhỉ.” Diệp Diên Sinh cười nhạt.
Anh vẫn ngồi nhàn nhã trên chiếc ghế gỗ chạm khắc, không nhìn ra vui giận, chỉ đặt tách trà trong tay xuống bàn. Trợ lý tổng giám đốc nhận được ý, đưa một túi hồ sơ đến trước mặt Lâm Tông Minh.
Lâm Tông Minh không hiểu ý gì, nhưng lật xem vài trang, sắc mặt dần dần tối sầm lại.
“Được lắm, cái lũ khốn nạn Hưng Vinh này, dám giở trò lừa đảo lên đầu ông đây.”
Lâm Tông Minh muốn nổi đóa, nhưng trước mặt Diệp Diên Sinh, anh ta càng lo phủi sạch quan hệ hơn: “Cậu Diệp có thể không tin, nhưng tôi cũng là bị người ta kéo vào, chuyện làm giả báo cáo tài chính và dữ liệu lâm sàng này tôi thực sự không biết gì cả.”
Đúng là lật thuyền trong mương.
Về mảng dược sinh học, anh ta là kẻ ngoại đạo, không biết số liệu có thể bơm thổi đến mức nào. Nhưng từ làm giả tài chính đến làm giả dữ liệu lâm sàng, cả đống rác rưởi thế này mà còn dám lôi anh ta ra bảo lãnh cho Hưng Vinh, rõ ràng là coi anh ta như thằng ngu để trấn lột.
Bị người ta chơi xỏ một vố đã đủ mất mặt rồi, chẳng lẽ còn bắt anh ta gánh luôn cái nồi đen này sao?
“Tổng giám đốc Lâm không cần giải thích với tôi.” Diệp Diên Sinh nhếch môi: “Món nợ thối của Hưng Vinh, tôi không hứng thú, chỉ là nhắc nhở một câu thôi.”
Ngón tay thon dài của anh đặt lên tờ báo, gõ nhẹ, nụ cười không nóng không lạnh, cũng chẳng nhìn ra chút hỏa khí nào.
“Thực ra mấy thứ này không khó tra, chỉ cần người của Tổng giám đốc Lâm chia một nửa sức lực soi mói tin giật gân sang cho dự án, thì sẽ bớt được khối rắc rối.”
Điểm đến là dừng.
Người nói giọng điệu không đổi, người nghe lại biến sắc.
Lâm Tông Minh ngẩn ra.
Ở đây toàn là những kẻ cáo già thành tinh, Diệp Diên Sinh tuy không nói rõ, nhưng ai cũng hiểu vị tổ tông này không đời nào tự nhiên nhắc khéo một câu vô thưởng vô phạt.
Ngành truyền thông Hồng Kông hầu như đều do nhà họ Lâm rót vốn nắm cổ phần, có thể nói, nhà họ Lâm thực sự có thể thao túng báo chí Hồng Kông. Nhưng trên mặt báo, ngoài mấy tin tức râu ria, hút mắt nhất chính là scandal của một nữ minh tinh đang nổi, và tin tức về cuộc nội chiến hào môn nhà họ Hoắc cùng việc cô cả nhà họ Hoắc mất tích.
Chẳng liên quan gì đến nhà họ Diệp.
Không lẽ, trên mặt báo này có người của Diệp Diên Sinh?
Lâm Tông Minh động não, nhưng cũng không tiện hỏi thẳng, chỉ cười hùa theo: “Cậu Diệp nói phải, người dưới trướng làm việc khó tránh khỏi có chỗ không chu toàn, phiền cậu bao dung cho.”
Nói đến đây, Diệp Diên Sinh cũng chẳng còn hứng thú ngồi lại nữa. Anh muốn đi, tự nhiên chẳng ai dám giữ.
“Cậu xem chuyện hôm nay ầm ĩ thế này, là lỗi tại tôi quá sơ suất.” Lâm Tông Minh đứng dậy tiễn khách: “Tôi về nhất định sẽ xử lý kỹ càng.”
“Chuyện nhỏ thôi, không đáng gì.” Diệp Diên Sinh cười nhạt: “Tôi cũng hy vọng, thêm bạn bớt thù.”
Nói là “thêm bạn bớt thù”. Nhưng làm hỏng việc, thì chính là oan gia dễ kết khó giải.
Tiễn xong pho tượng Phật lớn Diệp Diên Sinh, ánh mắt Lâm Tông Minh rơi vào tờ báo kia, nhíu mày trầm ngâm hồi lâu.
Trong đầu anh ta lóe lên một ý nghĩ có phần quái dị.
Con cháu quyền quý Bắc Kinh bên cạnh phần lớn đều không thiếu ong bướm vây quanh, huống hồ là nhà họ Diệp hiển hách. Lăn lộn chốn thanh sắc đã lâu, gặp phải kiểu gì cũng không lạ. Chỉ là bao năm qua, béo gầy đủ loại, muôn vàn sắc thái, những cuộc gặp gỡ được sắp đặt, những chiêu trò tiếp cận, những màn lấy lòng dốc hết vốn liếng, cũng chưa thấy Diệp Diên Sinh động lòng.
Lâu dần, ai cũng nghĩ vị thiếu gia nhà họ Diệp này lạnh lùng bạc bẽo, không phải kẻ biết thương hoa tiếc ngọc, nên cũng thôi tơ tưởng.
Nhưng biết đâu đấy, lỡ vị tổ tông này nổi hứng, chơi trò kim ốc tàng kiều thì sao?
Đừng có mà người dưới không để ý, đắc tội với tình nhân nào đó của Diệp Diên Sinh, lúc ấy anh ta chết thế nào cũng không biết.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lâm Tông Minh đã chẳng còn đẹp đẽ gì nữa.
“Đi, bảo người gỡ hết tin bài trang nhất về mấy người này xuống, tin chưa in cũng đổi hết đi.”
“Gỡ hết ạ?”
“Một chữ cũng không giữ.”
Có tâm hay vô ý cũng kệ, vị tổ tông nhà họ Diệp này không thể đắc tội. Lâm Tông Minh không dám không làm cho tốt.
“Gần đây bất kỳ tin tức tiêu cực nào về mấy người này, tuyệt đối không được xuất hiện trên truyền thông do nhà họ Lâm rót vốn nữa.”