Giữa gian phòng và phòng tắm có một tấm gương đứng rất lớn, phản chiếu dáng hình yêu kiều. Cô nhìn mình trong gương, thanh tao tột cùng, cũng diễm lệ tột cùng, nhưng suy nghĩ lại nhảy về cuộc trò chuyện với Hướng Bảo Châu.
Sau đó, tâm trí không tự chủ được mà nhớ lại người đàn ông đêm qua. Cái liếc mắt vội vàng trong ánh sáng tranh tối tranh sáng khiến cô kinh hồn bạt vía, chỉ kịp ghi nhớ sườn mặt của anh, trầm mặc và lạnh lùng.
Tạ Thanh Man cười khẽ, mang theo chút ý vị như cười như không.
Ting.
Tiếng điện thoại rung trên giường cắt ngang dòng suy nghĩ. Màn hình hiện lên một tin nhắn, vỏn vẹn ba chữ.
[Lee: Nói chuyện chút?]
Cách vài giây, màn hình lại sáng.
[Lee: Em gái thân yêu của anh.]
Tạ Thanh Man cầm điện thoại lên nhưng không vội trả lời. Cô kéo lại khăn choàng, đi thẳng ra khỏi phòng. Ánh sáng như những mảnh vỡ lấp lánh rơi xuống từ dái tai. Khoảnh khắc cô xoay người, một chiếc khuyên tai tua rua rơi xuống, lặng lẽ nằm lại trên giường.
…
Vài tiếng trước.
Lần thứ tư tổng giám đốc Dược phẩm Hưng Vinh hẹn gặp Diệp Diên Sinh là tại Hội Hồng Cảng, một câu lạc bộ lâu đời được thành lập từ năm 1846.
Nằm ở khu đất tấc đất tấc vàng của đảo Hồng Kông, nơi giao lưu giải trí này bên trong lại là một thế giới khác. Phong cách kiến trúc lưu giữ từ thế kỷ trước vừa cổ điển vừa trang nhã, đồ nội thất bày biện đều là đồ cổ, chạm vàng khắc ngọc, nguy nga tráng lệ. Phí hội viên đắt đỏ và quy trình xét duyệt lý lịch khắt khe quá mức đã gạt bỏ vô số người bên ngoài cánh cửa, vì thế tính riêng tư cực cao.
Lần này người đứng ra móc nối khá đặc biệt, có chút ân tình cũ, Diệp Diên Sinh nể mặt nên mới tới.
Mọi người đã đợi sẵn từ lâu, thấy anh đến liền đồng loạt đứng dậy. Người đầu tiên bước lên dĩ nhiên là Lâm Tông Minh.
“Cậu Diệp đúng là người bận rộn, hiếm khi mới nể mặt thế này.” Lâm Tông Minh bước nhanh về phía Diệp Diên Sinh, đón đầu, cười sảng khoái: “Tôi muốn gặp cậu một lần mà chờ đến mòn cả mắt.”
“Tổng giám đốc Lâm nói đùa rồi.” Diệp Diên Sinh bắt tay anh ta hờ hững, thái độ rất nhạt: “Tôi chỉ là không có cái nhã hứng làm việc thiện giúp người thôi.”
Ý là bảo anh ta lo chuyện bao đồng, cứ thích lội vào vũng nước đυ.c.
Lâm Tông Minh khựng lại, cười ha hả cho qua chuyện: “Làm ăn mà, thêm bạn bớt thù. Cậu Diệp, mời.”
Vốn định thăm dò ý tứ của Diệp Diên Sinh, đi đường vòng rồi mới mở lời, ai ngờ vị tổ tông này lại đi thẳng vào vấn đề, làm anh ta lúng túng không biết tiếp lời sao.
Dạo gần đây, Dược phẩm Hưng Vinh và Nặc Khoa gần như cùng lúc đột phá công nghệ mới, nghiên cứu ra chế phẩm sinh học kháng thể đơn dòng PD-1, một loại thuốc đặc trị mới cho bệnh u lympho Hodgkin.
Trong tình thế chỉ định và liều dùng ngang ngửa nhau, ai lấy được giấy phép đưa ra thị trường trước, người đó sẽ chiếm thế thượng phong, ép chết thị phần của đối thủ.
Thương chiến trong ngành dược sinh học không chỉ là cuộc chiến về giá cả và bằng sáng chế, mà còn là cuộc chiến về thời gian.
Nhưng thuốc muốn ra mắt cần khai báo, thủ tục phê duyệt lâm sàng rườm rà. Muốn vượt mặt đối thủ, mở đường tiêu thụ trước, Hưng Vinh cần một chỗ dựa vững chắc, tốt nhất là một tay che trời.
Nặc Khoa có tập đoàn tài chính nước ngoài chống lưng, nếu không người của Hưng Vinh cũng chẳng chạy vạy khắp nơi, vì muốn bắt quàng với nhà họ Diệp mà cầu cạnh đến tận chỗ Lâm Tông Minh.
Lâm Tông Minh chịu lội vũng nước đυ.c này, đứng ra làm cầu nối cho Hưng Vinh, dĩ nhiên là nhận không ít lợi lộc, nhưng trong lòng anh ta thực ra chẳng nắm chắc phần thắng.
Trong giới siêu giàu Hồng Kông, ngoại trừ con cháu nhà họ Lý ngang dọc cả chính trường lẫn thương trường, sản nghiệp trải khắp toàn cầu, danh tiếng lớn nhất, thì mấy gia tộc khác đều có dấu hiệu suy thoái. Ảnh hưởng từ cuộc nội đấu nhà họ Hoắc vẫn chưa tan, nhà họ Hướng sau khi Hướng Khải Hằng trúng cử nghị viên mới vớt vát lại chút cục diện, còn nhà họ Lâm…
Sai lầm trong phán đoán những năm đầu khiến nhà họ Lâm lỡ mất cơ hội tốt ở đại lục. Giờ Lâm Tông Minh vào công ty, muốn vươn tay vào thị trường đại lục, tiếp quản cả tập đoàn làm người cầm trịch thì hơi quá sức. Dù sao nhà họ Lâm hiện đang nằm trong tay bác hai anh ta là Lâm Hạc Xuyên, mà thế hệ của anh ta thì sự cạnh tranh quá khốc liệt.
May mà tâm trạng Diệp Diên Sinh có vẻ không tệ, hôm nay đặc biệt dễ nói chuyện.