Chương 12: Tỉnh Dậy Ở Bạch Gia Đạo

Mưa bão rả rích suốt đêm.

Sau cơn mưa, cái nóng oi ả của xứ cảng cũng dịu đi vài phần. Khu biệt thự ngập tràn sắc xanh, được nước mưa gột rửa trở nên trong trẻo và tĩnh lặng.

Trong phòng, hơi lạnh từ điều hòa tỏa ra mát rượi. Tấm rèm cửa dày nặng ngăn cách ánh sáng từ khung cửa sát đất, làm nhòa đi ranh giới thời gian, chỉ còn ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt xuống giường.

Thứ ánh sáng ấy phác họa dáng hình Tạ Thanh Man. Gương mặt thanh tú toát lên vẻ lạnh lùng, mái tóc đen hơi xoăn xõa tung trên gối. Đường cong nơi cổ và lưng tinh tế, mượt mà ẩn hiện trong lớp chăn mỏng.

Cô đang chìm trong mộng mị, nhưng giấc ngủ chẳng hề yên ổn.



Tiếng chó sủa, tiếng súng, ánh lửa, những bóng người chập chờn.

Mọi thứ trong mơ hỗn loạn và nhòe nhoẹt. Cô đang trốn chạy trong bóng tối, liều mạng lao về phía trước. Gió rít bên tai, cô nghe rõ cả tiếng thở dốc và nhịp tim đập thình thịch của chính mình.

Nhưng điểm cuối của cuộc trốn chạy lại là một tiếng súng chát chúa.

Đoàng!



Tạ Thanh Man giật mình tỉnh giấc, l*иg ngực phập phồng kịch liệt.

Tiếng chuông điện thoại bên gối reo inh ỏi như muốn nổ tung. Cô đưa tay day trán. Khoảnh khắc tỉnh lại, những chi tiết trong mơ bắt đầu phai nhạt, cô cũng chẳng buồn bận tâm, chỉ còn lại cảm giác sợ hãi và mệt mỏi dai dẳng không tan.

Màn hình hiển thị chi chít cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc.

[Khi nào cậu về Thân Hải?]

[Thông báo mới nhất của đoàn phim gửi rồi đấy, nhớ check nhé.]

[(Voice) Bao giờ bà về?]

[(Voice) Về mà sao không ới tôi một tiếng? Tối nay tụ tập chút đi.]



Lướt qua vài tin, ngoài công việc và lịch học thì chỉ có cô bạn thân cũ nhắn hỏi bao giờ cô về lại Hồng Kông.

Tạ Thanh Man đờ đẫn một lúc lâu, đọc hết tin nhắn mới hoàn hồn. Ký ức chậm chạp ùa về, cô bỗng bật dậy khỏi giường.

Tối qua cô bị người ta đánh ngất!

Tấm chăn mỏng theo động tác của cô trượt xuống sàn. Tạ Thanh Man theo bản năng đưa tay che sau gáy. Cô cảnh giác quan sát xung quanh, không dám bật đèn. Nhưng chân vừa chạm đất, đèn cảm ứng trên sàn đã tự động sáng lên, soi rõ mọi thứ trong tầm mắt.

Phòng ngủ rất yên tĩnh, chỉ có mình cô.

Cô không bị trói, cơ thể cũng không thấy khó chịu, thậm chí điện thoại vẫn còn nguyên bên người. Chỉ có điều, chiếc váy dài ban đầu không biết đã bị ai thay ra, thế chỗ là một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa thêu tinh xảo… Mọi thứ dường như chẳng có gì khác biệt, đêm qua cứ ngỡ như một giấc chiêm bao.

Cơn ác mộng ban nãy đã không còn quan trọng nữa.

Đây là đâu?

Cảm giác sống sót sau tai kiếp khiến tim đập nhanh không kiểm soát. Tạ Thanh Man còn chưa kịp định thần thì Hướng Bảo Châu lại gọi tới.

“Ivy, bà đang ở cái xó nào thế?”

“Nói ra thì dài dòng lắm.” Tạ Thanh Man liếc nhìn hệ thống điều khiển thông minh bên cạnh, trong lòng dấy lên nghi hoặc: “Sao bà biết tôi về rồi?”

“Bà quên thím út nhà tôi làm nghề gì rồi à? Sợ bà lên trang nhất nên tôi đặc biệt hỏi thăm một chút.” Giọng Hướng Bảo Châu đầy bực dọc: “Biết ngay đám chó săn sẽ lên cơn, hôm qua đúng là có kẻ đến nghĩa trang rình mò thật.”

“Nhưng kể cũng lạ, tôi còn chưa kịp mở miệng thì tin tức đã bị ai đó dìm xuống rồi.”

Nhân lúc đối phương đang nói, Tạ Thanh Man đã xác nhận mình an toàn nên đi tới kéo rèm cửa.

Phong cảnh bên ngoài cửa sổ sát đất thu trọn vào tầm mắt.

Căn biệt thự này nằm ở nơi thanh tịnh, tính riêng tư cực cao. Xa xa, núi non xanh biếc như ngọc, cảng biển uốn lượn như trăng lưỡi liềm. Thế “tựa sơn hướng thủy”, tàng phong tụ khí, đích thị là phong thủy bảo địa giúp tụ tài nạp phúc.

Chỉ là trông có vẻ ít người ở, quá mức quạnh quẽ.

Bạch Gia Đạo?

Do quy hoạch và vài lý do lịch sử, tấc đất ở Hồng Kông đúng nghĩa là tấc vàng. Bạch Gia Đạo được xem là nơi tụ hội của giới không phú thì quý. Tuy nhiên ở Hồng Kông, khu vực này vốn chưa được coi là chữ “nhất”. Chỉ là những năm đầu có thầy phong thủy phán rằng núi Thái Bình là long mạch của đảo Hồng Kông, nên mới lấn lướt cả đồi Kadoorie ở Cửu Long hay Vịnh Nước Sâu, Vịnh Nước Cạn, trở thành nơi tranh giành của giới chính trị và kinh doanh.

Nói ra cũng buồn cười, so với các hào môn Hồng Kông soi xét phong thủy từng li từng tí, thì những thế gia ở đại lục dường như còn để ý đến thuyết long mạch hơn.

Tóm lại, khu đất này cũng được coi là kim quý. Chỉ là cụ thể ai sống ở đây, cô hoàn toàn không có ấn tượng.

“Bà có nghe tôi nói không đấy?” Hướng Bảo Châu nhận ra cô đang lơ đễnh.

“Bà vừa bảo tin tức bị người ta dìm xuống rồi?”

“Đâu chỉ thế, camera quanh khu nghĩa trang bị xóa sạch, đám truyền thông không biết nhận được tin gì mà hôm nay câm như hến.”