Chương 11: Tiếng Lên Đạn Trong Xe

Cũng chẳng biết là con ông cháu cha nào ở Bắc Kinh mà ra ngoài lại phô trương thế này.

Họ đi đâu cũng có tài xế, máy bay tư nhân thậm chí là đường bay riêng, cần gì phải tự lái xe suốt hành trình?

Bày ra mấy trò này, thực chất chỉ là để chơi bời.

Chủ xe vẫn còn ở đó.

Nhưng thân phận người này không tầm thường, e là không dễ chọc vào.

Tạ Thanh Man cân nhắc vài giây giữa việc “lên trang nhất” và nhân tố không xác định trước mắt, cuối cùng vẫn cảm thấy bị cả thiên hạ chê cười thê thảm hơn.

Cô quyết tâm, giẫm giày cao gót lách cách đi tới, chạm vào thân xe.

Khoảnh khắc cửa xe mở ra, cô khom người ngồi vào: “Xin lỗi xin lỗi, tôi gặp chút rắc rối, có thể cho tôi mượn chỗ trốn một lát…”

Không ai trả lời.

Trong xe chỉ có sự im lặng, im lặng đến lạ thường.

Tạ Thanh Man lên xe vội vàng, không để ý khung cảnh bên trong, cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ thuận miệng chuyển sang tiếng Quảng Đông: “Làm phiền…”

Cạch…

Tiếng kim loại va vào nhau giòn tan vang lên, đáp lại lời cô. Trong không gian chật hẹp tối tăm, âm thanh ấy rõ ràng đến mức không thể bỏ qua.

Đó là tiếng lên đạn của súng lục.

Tạ Thanh Man sững sờ.

Một người đàn ông ngồi ở ghế lái. Dưới ánh sáng lờ mờ, tuy không nhìn rõ ngũ quan, nhưng mái tóc ngắn gọn gàng, dáng người rắn rỏi, đường nét góc nghiêng khuôn mặt trôi chảy, trông cực kỳ thâm trầm, u ám và ngạo nghễ.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen, phẳng phiu và toát lên vẻ quý phái.

Khuy măng sét kim cương đã được tháo ra, ném tùy tiện sang một bên, tay áo xắn lên hai nấc, lộ ra cánh tay gầy nhưng đầy sức mạnh.

Đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng kia đang mân mê một khẩu Browning màu bạc.

Người đàn ông toát lên vẻ lười biếng, nhưng khí trường lại quá hung dữ, quá lạnh lùng.

Trông người này tuyệt đối không phải người lương thiện.

[Mẹ kiếp, tình huống gì đây?]

Ban đầu với combo “trời mưa, xe sang, người đẹp”, kết quả tồi tệ nhất cô nghĩ đến là đối phương hiểu lầm cô đang “mỡ dâng miệng mèo”, có ý đồ khác.

Nhưng tình cảnh hiện tại thực sự đã vượt quá tầm kiểm soát.

Cô chẳng còn tâm trạng đâu mà phân biệt đây là mô hình đồ chơi hay hàng thật. Cô chỉ muốn tránh xa chốn thị phi này.

Chẳng lẽ ở lại bắt quàng làm họ?

Cô nên nói “Xin lỗi, tôi đi nhầm, anh không cần để ý đến tôi, cứ tiếp tục đi”, hay là trực tiếp cầu xin “Đại ca, miệng em kín lắm, anh đừng gϊếŧ người diệt khẩu”?

Nhìn kiểu gì thì chỗ này cũng giống hiện trường vụ án mạng tiếp theo cả.

Nội tâm phong phú bao nhiêu thì bên ngoài Tạ Thanh Man cứng đờ bấy nhiêu.

Ngoài cửa xe, một tia chớp xẹt qua, ứng cảnh đến kỳ quái, không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

Chết lặng.

Máu trong người Tạ Thanh Man gần như lạnh toát.

Cô mấp máy môi, âm thanh nghẹn lại trong cổ họng, hơi thở ngưng trệ một giây, động cũng không dám động.

Người đàn ông có lẽ đã nhận ra nỗi sợ hãi của cô, nhưng không để tâm. Anh thậm chí chẳng thèm liếc nhìn cô một cái, giọng nói lạnh lẽo pha chút mất kiên nhẫn: “Xuống xe.”

Cầu còn không được.

Như con thú bị nhốt tìm thấy lối ra, Tạ Thanh Man chẳng màng nghĩ ngợi, chỉ muốn thoát khỏi nơi nguy hiểm này.

Nhưng cửa xe còn chưa kịp mở, cô lại bị một lực mạnh kéo ngược trở lại.

“Khoan đã…”

“Đừng động đậy.”

Không hề báo trước, người đàn ông áp sát lại, Tạ Thanh Man gần như bị anh giam vào trong lòng.

Khoảng cách bị thu hẹp trong tích tắc.

Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, ánh đèn nội thất mờ ảo cắt xẻ mọi thứ trước mắt thành những mảng hỗn độn, xúc giác được phóng đại vô hạn. Hơi thở của người đàn ông trong lòng lạnh lẽo như sương tuyết, bao phủ lấy toàn thân cô.

Đây là một khoảng cách đủ để kẻ đi săn vây hãm con mồi đến chết.

Động tác kéo cô của anh rất nhẹ, không dùng mấy phần lực, nhưng tay kia của anh vẫn cầm khẩu Browning, chắn ngang sườn eo cô.

Tư thế đủ ám muội, bầu không khí cũng đủ sặc mùi chết chóc, dập tắt chút may mắn còn sót lại trong cô.

“Cô…” Người đàn ông rũ mắt, đáy mắt đen kịt lóe lên một tia cảm xúc khác lạ.

Anh đưa tay nâng cằm cô, dường như muốn xoay mặt cô về phía mình.

Tạ Thanh Man tim đập chân run.

Cô sợ anh đổi ý, đương nhiên không nhận ra sự hòa hoãn và do dự của anh, liền vùng ra khỏi anh, mở cửa bỏ chạy.

Cửa sinh ngay trước mắt.

Người đàn ông không ngăn cản, có lẽ cũng không cần ngăn cản.

Bởi vì bên ngoài xe không biết là ai đang canh giữ ở đó.

Ngay khoảnh khắc cửa xe mở ra, người tới ném bộ thiết bị nhϊếp ảnh vừa trấn lột được từ tay phóng viên vào trong xe.

“Cậu Diệp, khéo thật đấy.”

Giọng người tới mang theo ý cười cợt nhả, lớn tiếng nói: “Bên ngoài có tên phóng viên lén lút rình mò, bên trong lại giấu một người đẹp. Chỗ này của cậu náo nhiệt thật đấy.”

Tạ Thanh Man theo bản năng muốn quay đầu lại.

Người kia đã sớm đề phòng.

Anh giơ tay ấn vào một huyệt vị sau gáy cô, động tác quá dứt khoát, hoàn toàn không cho cô cơ hội nhìn rõ.

Tạ Thanh Man cảm thấy sau gáy tê rần, trực tiếp ngất đi.

Biến cố xảy ra quá nhanh.

Tia chớp xuyên qua những đám mây đen dày đặc như vảy cá, bóng tối cuồn cuộn bao trùm bầu trời, mưa trút xuống xối xả, tất cả chỉ trong chớp mắt.

Cơn mưa bão cuối hạ ở Hồng Kông, ngay tại khoảnh khắc này, bất ngờ giáng xuống.