Bùi Trạch rõ ràng không tin lời anh: “Cậu ở ngoài đó tiêu dao khoái hoạt, mặc kệ người khác sống chết thế nào hả? Bên ngoài đang đồn ầm lên, cậu Diệp giá lớn thật đấy, cho đám cáo già kia leo cây còn chưa tính, đến tôi cũng chẳng gặp được mặt.”
Diệp Diên Sinh cười khẽ, trong lời nói mang theo chút trêu chọc như có như không: “Hôm nào về tôi tạ lỗi với cậu sau.”
Bùi Trạch cười mắng: “Bớt mỉa mai tôi đi. Mấy chuyện đó chỉ là chuyện nhỏ, tôi chỉ muốn nhắc cậu, Bắc Kinh dạo này không yên ổn đâu. Nghe nói vị trí của chú Diệp sắp có biến động, bao nhiêu người đang dòm ngó. Cậu làm con trai cũng không mau về một chuyến để tỏ lòng hiếu thảo à?”
Anh ta tặc lưỡi nghi ngờ: “Cậu ngồi yên được như thế, đừng bảo là nhận được tin tức ngầm gì rồi nhé?”
Diệp Diên Sinh nói bâng quơ: “Có chuyện thật cũng chẳng đến lượt tôi lo. Ông cụ còn khỏe mạnh lắm, cần gì tôi phải cầm đèn chạy trước ô tô?”
“Nói thì nói vậy, nhưng mà…” Bùi Trạch định khuyên thêm một câu, bỗng nhiên im bặt.
Anh ta nhìn thấy một vật lọt vào góc màn hình cuộc gọi video.
Đó là một chiếc hộp in huy hiệu của Học viện Hunter.
Chiếc hộp từng chứa phần thưởng cho phe chiến thắng năm đó, hai khẩu Browning khắc mật danh của học viên.
Trong đó có một khẩu là thật, nhưng trong một chiến dịch năm xưa, khẩu súng lục đó đã rơi xuống vực cùng với bọn tội phạm.
Khẩu trước mắt này, chắc là mô hình.
Quà lưu niệm mô phỏng tỷ lệ 1:1.
Bùi Trạch thầm thở dài trong lòng.
Suýt nữa thì quên mất.
Có một người bạn cũ được chôn cất ở nghĩa trang phía Tây Hồng Kông, năm nào Diệp Diên Sinh cũng đến đó.
Tai nạn năm xưa khiến Diệp Diên Sinh chuyển ngành sang kinh doanh, tự tay chặt đứt tiền đồ của mình, suýt chút nữa làm cha anh tức chết. Chuyện đến nước này, gần như đã trở thành bí mật không ai dám nhắc tới.
Tính ra thì vừa tròn ba năm.
Bùi Trạch không muốn phạm vào điều kiêng kỵ này, bèn đổi chủ đề: “Đã không vội về, vậy người của Hưng Vinh cậu có gặp không?”
Đúng lúc này người giúp việc nhắc nhở: “Thưa cậu, xe đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
Vẻ mặt Diệp Diên Sinh vẫn lạnh nhạt, buông một câu “Để sau hẵng tính”, rồi ngắt kết nối cuộc họp.
…
Tạ Thanh Man xuống xe rồi mới thấy hối hận.
Mùa này ở Hồng Kông thời tiết thất thường, bầu trời chẳng biết đã xám xịt từ lúc nào, báo hiệu một trận mưa lớn sắp trút xuống. Sắc trời u ám ép những đám mây đen xuống thấp, bên ngoài nghĩa trang vắng lặng lạ thường, bóng cây dày đặc tạo nên bầu không khí âm u rợn người.
Cô không mang ô, hơn nữa gần đó có người.
Là sinh viên chuyên ngành biểu diễn, cô ít nhiều cũng có sự nhạy cảm với ống kính. Mới đi được vài bước, Tạ Thanh Man đã cảm nhận được có ống kính quanh đây.
Không phải chứ.
Cánh săn ảnh thời nay đã điên cuồng đến mức ngồi canh ở nghĩa trang rồi sao?
Đã một năm rồi… Bị điên à.
Câu chửi thề suýt nữa bật ra khỏi miệng, nhưng Tạ Thanh Man biết rõ bây giờ không phải lúc nghĩ ngợi lung tung.
Trời sắp mưa, nếu bị cánh săn ảnh chụp được bộ dạng nhếch nhác này, dùng đầu ngón chân cũng đoán được ngày mai báo chí Hồng Kông sẽ giật cái tít ác độc cỡ nào.
[Đội mưa khóc mộ! Nghi vấn con gái cả nhà họ Hoắc ướt sũng ở nghĩa trang, phượng hoàng sa cơ không bằng gà.]
Miệng lưỡi báo chí Hồng Kông độc địa thế nào, một năm trước Tạ Thanh Man đã lĩnh giáo rồi.
Trước đây cô được bảo vệ rất kỹ, người ngoài gần như không biết chút thông tin nào, trừ bạn bè trong giới ra thì chẳng ai biết mặt cô.
Nhưng chỉ dựa vào một tấm ảnh đeo kính râm mờ tịt, báo chí Hồng Kông cũng có thể thêu dệt ra đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Chỉ cần hôm nay lộ mặt ở đây, bất cứ ai bị nghi ngờ đều có khả năng lên trang nhất ngày mai.
Cô đúng là điên rồi mới đến đây.
Đang vội tìm chỗ trốn, Tạ Thanh Man mới để ý bên đường không biết từ lúc nào đã đỗ ngang một chiếc Koenigsegg.
Dưới ánh sáng u ám, chiếc siêu xe như hòa vào màu nền, thân xe thấp, đường nét thuôn dài, mang lại cảm giác mạnh mẽ và thời thượng đầy sức công phá, giống như kỵ sĩ bóng đêm đang ẩn mình trong ngày mưa gió.
Dòng One:1 phiên bản giới hạn toàn cầu, đeo biển số tổ hợp.
Trong các loại biển số xe nội địa, biển đen Quảng Đông Z và biển tổ hợp Hồng Kông - Ma Cao là thường gặp nhất, thường dùng để thông hành giữa ba nơi Hồng Kông - Ma Cao - Quảng Đông.
Nhưng ở nội địa, trừ khi nộp thuế đạt đến một mức độ nhất định và có văn bản phê duyệt lưu hành toàn quốc, nếu không sẽ không có quyền ra khỏi Việt Thành.
Vậy mà chiếc Koenigsegg trước mắt, bên trên biển số Hồng Kông - Ma Cao lại treo một chiếc biển xanh nội địa. Không biết thủ tục báo cáo phê duyệt qua bao nhiêu tầng lớp rắc rối thế nào, nhưng chiếc biển số trên cùng quả thực là một dãy số cực đẹp, cực kỳ bắt mắt.
[Kinh A00008]
Chiếc Koenigsegg này có thể thông hành khắp cả nước mà không gặp trở ngại gì.
Ánh đèn xe sáng quắc bất ngờ xuyên thủng màn đêm xung quanh, chói mắt đến mức khiến Tạ Thanh Man khựng lại một giây.
Người Bắc Kinh?
Cô chỉ biết biển đen Kinh A00008 từng treo trên một chiếc Mercedes, không ngờ biển xanh lại ở đây.